Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 744
Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:58:27
Lượt xem: 18
Mọi người mồm năm miệng mười chỉ trỏ, bác gái Lý như bị một đòn cảnh cáo, bị làm cho bối rối.
Xưởng trưởng thấy bộ dạng này của bà ta, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ: “Bác gái tạm thời nghỉ ngơi vài ngày, không cần đến đơn vị nữa.”
Nói là nghỉ ngơi vài ngày, thật ra là biến tướng của việc bị sa thải, muốn quay lại là điều không thể.
Như vậy sẽ trống một vị trí, mọi người trong khu bếp nhướng mày vui mừng, trong lòng tính toán để cho người nhà đến thử xem sao.
Mắt bác gái Lý tối sầm lại, tức giận hộc máu: “Xưởng trưởng, ông nghe tôi giải thích, tôi không làm cái gì hết, tôi bị người ta hại...:
Nhưng cho dù bà ta nói như thế nào, cũng không ai tin bà ta/
Người trong nhà cũng chê bà ta làm mất mặt, ghét bỏ đủ kiểu, rốt cục bà ta cũng nếm được trái đắng.
Không riêng gì bà ta, còn có vài người đều nhận được thư của luật sư, còn trực tiếp gửi đến đơn vị của bọn họ.
Đây mới là điểm c.h.ế.t người.
Nếu để cho lãnh đạo và đồng nghiệp đều biết, người đó liền gặp xui xẻo.
Trên thực tế, không có cách nào khởi kiện tội trói buộc áp đặt đạo đức, chỉ có thể dùng thư luật sư hù dọa một chút.
Nhưng cho dù anh em nhà họ Triệu làm ầm ĩ như thế nào, cũng mặc cảnh tàn sát khốc liệt ở sau lưng, sau khi nghỉ phép xong Lạc Di liền đi đến sở nghiên cứu, lão Mạc cũng không cho cô nhúng tay vào việc này, toàn quyền xử lý.
Lạc Di đi vào hạng mục nghiên cứu mới về máy in đa năng.
Còn phải bớt chút thời gian chú ý tiến triển của tổ điện thoại di động và tổ máy tính, đốc thúc bọn họ làm việc thật tốt.
Một đám người bận rộn chân không chạm đất, đương nhiên không quan tâm đến chuyện bên ngoài.
Lạc Di mới từ phòng thí nghiệm đi ra, mệt mỏi không chịu nổi, ngáp một cái, chỉ muốn ăn một bữa cơm ngủ một giấc thật ngon.
Chị Tiêu đi tới: Sở trưởng, lão Mạc gọi điện thoại tới, bảo cô ra ngoài nói chuyện với ông ấy.”
Lạc Di cầm lấy điện thoại gọi đi, chỉ nghe thấy giọng nói tràn đầy năng lượng của của giáo viên, nói là xe tới đón cô.
Cô đứng dậy cởi áo blouse trắng ra, buộc lỏng tóc đuôi ngựa xuống một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-744.html.]
Buộc tóc lâu, da đầu có chút không thoải mái, sắc mặt có chút tái nhợt, khí sắc không tốt.
Cô tiện tay lấy một hộp trứng cuộn từ trong ngăn kéo ra, ăn mấy miếng.
“Em nghỉ ngơi một lát, xe đến thì gọi em.”
“Được.”
Lạc Di vừa dựa đầu vào lưng ghế, liền đi vào giấc ngủ.
Chị Tiêu nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của cô, lặng lẽ thở dài một hơi.
Cô quá liều mạng rồi.
Chị ta lặng lẽ đi ra ngoài, vừa quay đầu thì thấy đứa nhỏ nhà mình ngồi ở trước bàn vùi đầu làm bài tập nên đi qua sờ sờ đầu đứa nhỏ.
Đứa nhỏ kia được mọi người chăm cho trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt nhỏ tròn trịa, vô cùng đáng yêu.
Đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn chị ta cười ngọt ngào sau đó cúi đầu làm đề thi.
Cô bé ta rất yên tĩnh, rất khôn khéo, cũng rất hiểu chuyện, khiến cho trái tim chị Tiêu tan chảy: “Đi căn tin ăn cơm trước đi, ăn xong thì gọi cho mẹ một phần thức ăn.”
“Dạ.” Cô bé nhanh nhẹn lấy hộp cơm ra, nhìn qua văn phòng: “Dì sở trưởng không ăn sao?”
“Lát nữa cô ấy phải ra ngoài nên ăn bên ngoài.” Chị Tiêu phải canh giữ ở đây, lúc nào cũng đợi lệnh.
Cô bé được dạy rất ngoan ngoãn, cái gì cũng không hỏi, mẹ nói, chuyện lớn chuyện nhỏ trong sở phải giữ bí mật, không thể nói với người bên ngoài.
Còn nữa, không thể hỏi thăm chuyện dì sở trưởng.
Ánh mắt cô bé sáng lấp lánh: “Mẹ, buổi tối có sườn heo rán đó.”
Nhà ăn ăn miễn phí, không hạn chế lượng cơm ăn, có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, nhưng không thể lãng phí.
Đương nhiên, vào thời này ai cũng không nỡ lãng phí.
Chị Tiêu cười dịu dàng nói: “A Ngọc, dì sở trưởng kêu con ăn nhiều một chút, cơ thể mới có thể khỏe mạnh.”
.