Ai sợ ai chứ, cô ta cũng có chỗ dựa, nhà họ Thiệu bọn họ cũng không dễ chọc vào.
Cô ta thề nhất định phải chỉnh Lạc Di thê thảm.
Vẻ mặt nhân viên công tác nghiêm túc: “Có thể, nhưng phải có chứng cứ, bịa đặt hoặc cố ý vu khống, sẽ bị pháp luật trừng phạt.”
Thiệu Minh Lệ bình tĩnh lại, sắc mặt trầm xuống: “Câu nói này của anh là có ý gì? còn chưa mở phiên tòa, đã phán tôi thua rồi sao?”
Nhân viên công tác thản nhiên nhìn cô ta một cái: “Tòa án chúng tôi chỉ xem chứng cứ, ký tên đi.”
Thiệu Minh Lệ hừ lạnh một tiếng, cầm bút lên ký, ký xong ném bút xuống đất, thái độ tương đối kiêu ngạo.
Anh cả Thiệu ho khan vài tiếng, bày ra tư thế lãnh đạo: “Lãnh đạo của các cậu là ai? Nói không chừng tôi biết, tôi là Thiệu Minh Quân, các cậu hẳn là biết tôi.”
Đây là xã hội dựa vào các mối quan hệ, anh ta quen biết nhiều người, lúc mấu chốt luôn có thể giúp đỡ.
Kết quả, nhân viên công tác vẫn không bị d.a.o động: “Trước pháp luật, bất luận là ai cũng không thể thiên vị.”
Nói xong, họ rời đi.
Thiệu Minh Lệ sợ ngây người: “Anh cả, sao bọn họ lại không nể mặt anh, mau tố cáo lãnh đạo bọn họ, khiến bọn họ chịu không nổi.”
Thiệu Minh Quân lại cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, nên gọi một cuộc điện thoại, tìm người quen cũ tìm hiểu tình hình
Lúc cúp điện thoại, mặt anh ta sầm xuống: “Rốt cuộc em chọc phải ai?”
Thiệu Minh Lệ căn bản không để Lạc Di vào mắt: “Chỉ là một cô gái không biết trời cao đất rộng, vô cùng kiêu ngạo, không để em vào mắt, em nhất định phải làm cho cô ấy hiểu chút quy củ...”
“Bốp.” Một cái tát cắt đứt tất cả lời nói của cô ta, cô ta không dám tin trừng mắt nhìn Thiệu Minh Quân: “Anh cả, anh đánh em? Vì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-742.html.]
Trong mắt Thiệu Minh Quân đầy thâm trầm: “Hiệu trưởng đại học Bắc Kinh ra mặt, triệu tập một nhóm luật sư tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, giúp Lạc Di kiện tụng...”
Điều này thể hiện cho thái độ của trường học, tận hết sức lực làm chỗ dựa cho Lạc Di.
Trường học cũ đã nói như vậy, sinh viên tốt nghiệp đại học Bắc Kinh đều phải nể vài phần mặt mũi, ủng hộ trường học cũ, thế lực này thật đáng sợ.
Dù có là thủ lĩnh cao nhất của một đơn vị có chức quyền nhưng nếu thực sự muốn ra tay thì chưa chắc giành chiến thắng.
Lui mười ngàn bước mà nói, cho dù không ra tay hỗ trợ, cũng nhất quyết sẽ không đối nghịch.
Huống chi trường học này không phải trường học bình thường, đại học đứng đầu trong nước, các nhân mạch tài nguyên đều là đứng đầu.
Anh ta hiểu rõ, còn chưa đánh đã thua.
Thiệu Minh Lệ cũng ý thức được điểm này, sắc mặt dần dần thay đổi.
“Điều này sao có thể? Cho dù Lạc Di là sinh viên đại học Bắc Kinh, cũng không đến mức kinh động đến hiệu trưởng làm chỗ dựa cho cô ấy, chuyện này không bình thường.”
Thiệu Minh Quân cay đắng, kế hoạch tốt đẹp đã bị Lạc Di phá hỏng, anh ta không muốn buông tha người ta, người ta cũng không có ý định buông tha bọn họ.
“Lạc Di vô cùng nổi tiếng ở đại học Bắc Kinh, có biệt danh thiếu nữ thiên tài, còn là học trò của Mạc Kính Tùng.
Bản thân Mạc Kính Tùng rất nổi tiếng, các đệ tử cũng rất nổi tiếng, đều là nhân vật vang dội.
“Mạc Kính Tùng?” Cả người Thiệu Minh Lệ đều không khỏe, tài liệu môn vật lý ở đại học do Mạc Kính Tùng biên soạn, hết sức quan trọng trong giới học thuật, có một giáo viên như vậy, chả trách Lạc Di lại kiêu ngạo như thế.
Đầu óc cô ta nhảy số, lập tức nghĩ ra một chủ ý hay: “Anh cả, mời bộ trưởng Trịnh ra mặt nói một câu đi, lúc ấy ông ấy cũng ở hiện trường, một câu nói của ông ấy bằng ngàn câu của người khác.”
Bộ trưởng Trịnh là người như thế nào? Lời nói của ông ấy rất có trọng lượng.
Thiệu Minh Quân gật đầu, đúng là một ý kiến hay, nhưng... anh ta không muốn nợ nhân tình.
.