Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 738

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:58:09
Lượt xem: 12

Cô bé khóc rất thương tâm, nghe đến đây tất cả mọi người đều không có tâm trạng.

Người bỏ chồng bỏ con gái không được c.h.ế.t tử tế.

Nhiếp Khôn Minh mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa, nhưng lại ném ra một quả b.o.m nặng ký: “Nhưng mà, không phải cha cháu đã kết hôn với một góa phụ trẻ cùng thôn sao? Còn dẫn theo một đứa con trai tới đây, một nhà bốn người các cháu yêu thương nhau, cháu đều gọi người ta là mẹ rồi, làm người, chỉ có thể có một người mẹ, không thể quá tham lam.”

Tuy rằng có nhiều băn khoăn, nhưng dù sao ông ấy cũng là người từng trải, đều rất rõ tình hình nhà họ Trần.

Nhiếp Khánh Ninh rời đi nửa tháng, Trần A Ngưu và người quá phụ trẻ đến với nhau, nghe nói trước đó đã có qua lại với nhau rồi.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân Nhiếp Khôn Minh không đuổi cùng g.i.ế.c tận, người ta đều có niềm vui mới, ông ấy còn có thể làm được gì?

Nhưng, ai có thể ngờ rằng vài năm sau, lại ầm ĩ như vậy.

Ầm ầm, tất cả mọi người đều bối rối, cái gì? Không phải nói vợ bỏ đi, người đàn ông khổ sở tìm kiếm sao? Chịu khổ nhiều năm, trải qua bao nhiêu khó khăn mới tìm được nơi này, nóng lòng hy vọng cả nhà đoàn tụ sao?

Mọi người thay nhau giúp anh ta nói những điều tốt đẹp một cách chân thành.

Kết quả, đã kết hôn với tình mới? Vậy tại sao còn trình diễn màn vượt ngàn dặm tìm vợ?

Trong chuyện này có bí mật gì không thể cho ai biết?

Chẳng lẽ...... Có âm mưu?! Đầu óc của mọi người rất lợi hại, ánh mắt nhìn cha con nhà họ Trần đều có chỗ không đúng.

Trần Đại Nha nghẹn họng, dù sao cô bé cũng là một đứa trẻ, bị vạch trần chân tướng, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm sao.

Cô bé tranh luận theo bản năng: “Đó là mẹ kế, bà ấy đánh cháu mắng cháu, không thương cháu chỉ thương em trai, cháu muốn mẹ ruột cơ.”

Cô bé là con gái, trong nhà không có địa vị, Trần A Ngưu thường xuyên đánh chửi cô bé, cô bé cũng quen rồi, nhưng khi mẹ kế vào cửa, cuộc sống của cô bé lại càng khổ.

Phải nấu cơm giặt quần áo, làm hết việc trong nhà, còn phải chăm em trai, không được học hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-738.html.]

Người trong thôn đều nói cho cô bé biết, cô bé chịu khổ như vậy toàn bộ phải trách mẹ ruột mình, tại sao phải bỏ đi? Không bỏ đi thì không sao.

Nghe nhiều rồi, cô bé cũng cảm thấy như vậy.

Thôi đi, tất cả mọi người đều biết sự thật.

Được rồi, có góa phụ trẻ còn tới tìm người là có ý gì?

Có lẽ là hướng tới nhà họ Nhiếp, không biết người đứng sau chuyện này là ai.

Trần A Ngưu ngăn cản không kịp, mặt mày tái mét, tức giận hét lên: “Đại Nha, con nói bậy bạ gì đó, lấy đâu ra có mẹ kế, mấy năm nay cha con chúng ta sống nương tựa lẫn nhau...”

Lạc Di lại cầm gậy lên, chậm rãi đi về phía anh ta.

Trần A Ngưu như bị bóp cổ, nhất thời im lặng, vô cùng sợ hãi nhìn Lạc Di, đừng đánh anh ta, đừng đánh nữa!

“Bộ trưởng Trịnh mau cứu tôi, cứu tôi với.”

Người duy nhất có thể cứu anh ta bây giờ chính là vị thủ lĩnh này, người có địa vị cao, Nhiếp Khôn Minh còn phải kiêng nể mấy phần.

Bộ trưởng Trịnh vừa quay đầu lại, đã thấy khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Trần A Ngưu, toàn thân còn run rẩy.

Nhìn theo tầm mắt sợ hãi của anh ta, chỉ thấy Lạc Di đang cầm gậy gõ, giống như một đứa trẻ hoạt bát hiếu động.

Cô ngẩng đầu, cười với bộ trưởng Trịnh, với một nụ cười dễ thương, mềm mại, ngọt ngào và vô hại.

Khiến cho trong lòng bộ trưởng Trịnh lập tức rung động, cô bé đáng yêu biết bao.

Trần A Ngưu trơ mắt nhìn Lạc Di giả bộ đáng yêu giả bộ vô tội, tức giận đến méo miệng: “Lãnh đạo, cô ấy muốn dùng gậy đánh tôi, xin ngài giúp tôi một tay.”

Lạc Di sửng sốt một chút, nhìn cây gậy trong tay, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: “Lãnh đạo, ngài thấy chưa, trước mặt ngài người ta còn vu khống hãm hại không chớp mắt, bình thường không biết đã làm bao nhiêu chuyện thất đức, nghĩ lại khiến người ta sợ hãi.”

.

Loading...