Cô còn là sinh viên khoa chính quy đầu tiên phát biểu luận văn trong tạp chí khoa học đứng đầu thế giới, là niềm kiêu ngạo của trường, là bộ mặt của trường, cũng là đại biểu cho sinh viên khóa này.
Thậm chí ở trong mắt rất nhiều người, cô còn là người Trung Quốc có khả năng chạm vào giải Nobel nhất, dù sao cô cũng còn trẻ tuổi như thế mà.
Đương nhiên, Lạc Di chưa từng nghĩ như vậy.
Dưới tình huống như thế, nghĩ thôi cũng biết cô nhận được sự che chở như thế nào.
Cô không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn là một tấm gương, một lá cờ dẫn đầu.
Thiệu Minh Lệ trợn mắt há hốc mồm, không dám tin: "Giáo viên Đại học Bắc Kinh gì chứ, chắc chắn ông là kẻ lừa đảo, bắt tay với con nhãi này để lừa gạt, mấy người cá mè một lứa, không phải thứ tốt lành gì."
Giọng điệu của giáo sư Lục lạnh lùng đáng sợ: "Cô xúc phạm đến tôi rồi, tôi cũng muốn tố cáo cô, chờ đó cho tôi."
Lạc Di mỉm cười, ừm, cô học theo giáo sư Lục đấy, y chang nhau!
Giáo sư Lục từng nói, học pháp luật là vì cái gì? Quan trọng nhất là để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình, can đảm bảo vệ tôn nghiêm của mình.
Nếu bến bản thân còn không bảo vệ được thì nói chi tới chuyện giữ gìn công chính tư pháp, bảo vệ kẻ yếu chứ?
Những lời nói đó chạm đến trái tim cô, tam quan rất hợp với cô, đây cũng là lý do mà cô rất thích giáo sư Lục.
Cô thong thả cúp điện thoại, lấy một cuốn sổ ra: "Cô đã bị ghi vào sổ của tôi rồi, đoàn luật sư của tôi sắp tới, cô chờ đó cho tôi."
"Còn anh nữa." Lạc Di nhìn về phía Trần A Ngưu: "Tội phạm cưỡng h.i.ế.p có thời gian ngồi tù từ ba năm cho tới hơn mười năm đấy, nếu đã tố cáo thì anh cũng bị ghi vào sổ đen của tôi."
Trần A Ngưu chưa từng đi học, chỉ từng tham gia lớp xóa nạn mù chữ, biết viết tên mình, nào biết gì về pháp luật chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-736.html.]
Anh ta chỉ biết là, Lạc Di sắp phá hỏng chuyện tốt của mình rồi.
"Nhãi ranh nhà mày xen vào chuyện của người khác, không sợ gặp quả báo hay sao?"
Lạc Di cảm thấy nực cười vô cùng, sao người làm chuyện ác còn mặt dày nói được câu này hay nhỉ? "Miệng anh túi quá."
Trần A Ngưu mất hết bình tĩnh, hơi nổi điên lên, bỗng nhiên anh ta vùng ra khỏi sự ngăn cản của bảo vệ, nhằm phía người nhà họ Nhiếp.
"Nhiếp Khánh Ninh, cô mau về nhà với tui. Nhà họ Nhiếp mấy người có quyền có thế, nhưng cũng không thể làm vợ tui bỏ chồng bỏ con như thế được, tui muốn tới đơn vị của mấy người để làm lớn chuyện, tui không tin chính phủ không giải quyết cho tui."
Nhiếp Khánh Ninh hoảng sợ thét chói tai, Nhiếp Khôn Minh cản phía trước, Trần A Ngưu lôi kéo như phát điên, lại có thêm một cô bé hỗ trợ nên hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Lạc Di nhặt một cây gậy lên, thong thả đi về phía Trần A Ngưu, Lạc Quốc Vinh hơi sốt ruột, vội túm chặt con gái lại: "Đừng đi, đang loạn lắm."
"Không sao đâu ạ, cha xem con này." Lạc Di cười tủm tỉm đẩy cha ra, nhìn thoáng qua A Văn và A Vũ, sau đó lặng lẽ bước tới bên cạnh Trần A Ngưu rồi vươn chân phải ra: "Á, anh giẫm trúng tôi rồi."
Quang minh chính đại ăn vạ, khiến tất cả mọi người nhìn ngây người.
Trần A Ngưu tức lắm, anh ta có giẫm trúng cô đâu!
Rõ ràng là cố ý muốn phá hư chuyện tốt của anh ta, anh ta tức giận, cố ý vươn tay lên mặt Lạc Di: "Tui còn sờ cô nữa nè, thì sao... Á."
Còn chưa đụng vào Lạc Di, anh đã đã hét lên thảm thiết, cả người văng ra ngoài, mặt đập xuống đất làm gãy hai cái răng, trong miệng đầy máu, trông vô cùng đáng sợ.
Lạc Di cười lạnh một tiếng: "Sàm sỡ sinh viên còn đi học rành rành ra đó, bộ anh muốn lên trời à, để tôi tiễn anh đi một đoạn nhé."
Cô cầm gậy đánh mạnh xuống, đập vào chỗ yếu ớt nhất của đàn ông, cả người Trần A Ngưu lập tức co rụt lại, kêu lên thảm thiết: "Á á."
Đau, đau quá.
.