Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 735

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:58:03
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Di lập tức cầm máy ảnh lên, nhắm ngay mặt cô ta rồi chụp một tấm: "Cô gì đó ơi, tôi muốn tố cáo cô tội vu khống, chờ nhận giấy triệu tập của tòa án đi nhé."

Thiệu Minh Lệ giận méo miệng, hở một tí là lôi chuyện thưa kiện ra để hù dọa cô ta, ai sợ ai chứ.

"Cô có biết chồng tôi là ai không?"

Lạc Di nhướng mày: "Không biết, cô nói thử xem, là ai thế, tên gì nào?"

"Chồng tôi là chánh án..." Thiệu Minh Lệ có xuất thân tốt, gả cho người cũng biết phấn đấu nên càng ngày càng chênh lệch với Nhiếp Khánh Ninh.

"Minh Lệ, đừng nói nữa." Có người kéo quần áo Thiệu Minh Lệ, đưa mắt ra hiệu với cô ta, rõ ràng con nhóc này không phải người thường.

"Sao lại không nói chứ?" Lạc Di hắt chiếc cằm thon lên, khí thế mạnh mẽ: "Vậy thì tôi sẽ tập hợp những luật sư đứng đầu Trung Quốc lại thành một Hiệp hội Luật sư Trung quốc, kiện một lần luôn cho xong, tên cô là Minh Lệ, chồng cô là chánh án, tôi nhớ kỹ cô rồi."

"Tôi là người có tật xấu là có thù tất báo, ai chọc tôi thì tôi sẽ khiến người đó phải khóc cả đời."

Mọi người: "..." Người tàn nhẫn, không đúng, là kẻ ác như sói!

Mặt mũi Thiệu Minh Lệ đỏ bừng, không biết là tức giận hay là sợ.

"Cô mời nổi những luật sư nổi tiếng đó à? Cái này không phải có tiền là làm được đâu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-735.html.]

"Vậy để cô xem lực sát thương của bản tiểu thư nhé." Miệng Lạc Di nói ra những câu chữ đáng sợ, móc một cái điện thoại nhỏ xinh ra từ trong túi, là no.9 của cô, nhập vào một số điện thoại.

"Giáo sư Lục, là em đây ạ, Lạc Di, em bị người ta ức hiếp, còn bị mắng là đứa con gái hư hỏng, em muốn tố cáo cô ta, nhưng người ta có chút thân phận địa vị, em hơi sợ ạ..."

Thiệu Minh Lệ: "...??" Cô sợ hả? Sao nhìn không ra vậy?

Lạc Di ấn mở loa, lại nghe thấy một giọng nói phẫn nộ vang ra từ trong điện thoại: "Đừng sợ, toàn bộ giáo viên lẫn sinh viên ở Đại học Bắc Kinh bọn thầy đều là hậu thuẫn vững chắc của em, mặc dù các đàn anh đàn chị của em đã tốt nghiệp rồi, nhưng ai cũng tìm được chỗ đứng không tồi, Đại học Bắc Kinh chúng ta không phải dễ bắt nạt, để thầy gọi điện thoại nói cho hiệu trưởng biết."

Thiệu Minh Lệ sa sầm, vội vàng kêu to: "Không phải như thế, là cô ta nói năng lỗ mãng, là cô ta ức h.i.ế.p tôi, cô ta đổi trắng thay đen, mấy người không thể tin lời cô ta được."

Giáo sư Lục giận tím mặt: "Cái rắm, Lạc Di là đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện phải phép, là một đứa bé ngoan yêu học tập yêu tổ quốc yêu nhân dân yêu trường lớp, sao con bé có thể ức h.i.ế.p người khác được? Cô bịa đặt như thế càng giúp tôi hiểu được con bé đã phải chịu ấm ức lớn như thế nào, con bé là sinh viên ưu tú của trường chúng tôi, mấy người vô liêm sỉ bắt nạt con bé như thế, tức là đang chèn ép trường chúng tôi, chúng tôi sẽ không để yên đâu."

Mặc dù Lạc Di không phải sinh viên ngành luật, nhưng môn tự chọn của cô là pháp luật, còn thi được điểm cao nhất cả trường nữa, vậy nên cô có mối quan hệ rất tốt với giáo viên của các môn.

Ai lại không thích học trò chăm chỉ chịu khó, lại khiêm tốn hiếu học kia chứ?

Cô lại còn quyên rất nhiều sách cho trường, toàn là những sách chuyên ngành rất khó tìm được.

Cô còn quyên tặng toàn bộ học bổng cho căn tin để hỗ trợ những sinh viên nghèo khó, mỗi ngày sinh viên có hoàn cảnh khó khăn có thể lấy hai cái bánh bao miễn phí, không để lại tên, để ý tới lòng tự trọng của bạn học, tiền sẽ được trừ từ học bổng.

Trừ hết rồi, cô lại quyên tiếp.

Rất nhiều sinh viên có hoàn cảnh khó khăn phải dựa vào hai cái bánh bao này để cầm cự qua một ngày, kiên trì hoàn thành việc học.

Mặc dù hành động nhỏ, nhưng phẩm hạnh của cô đáng được khen ngợi.

Loading...