Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 730

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:57:53
Lượt xem: 24

Lính cần vụ lại đây báo cáo, cả nhà Lạc Quốc Vinh tới đây để chúc tết.

Nhiếp Khánh Ninh cực kỳ mất kiên nhẫn: "Sao người nhà họ Lạc lại tới nữa? Chỉ biết ăn bám, phiền phức."

Sắc mặt Nhiếp Khôn Minh lạnh lùng: "Phiền? Không muốn gặp? Vậy con về phòng mình đi."

Nhiếp Khánh Ninh quay đầu bước đi, một đám người quê mùa, hai lúa, ai mà thèm gặp chứ.

Lạc Di vừa bước vào đã thấy một bóng người nhào tới: "Chị ơi, em nhớ chị quá."

Là Dịch Tranh, đã là một thiếu niên rồi mà vẫn ôm chân Lạc Di không buông, trong mắt tràn đầy yêu thích.

Lạc Di xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc: "Mấy năm không gặp, em còn nhớ chị sao?"

Dịch Tranh hớn ha hớn hở: "Đương nhiên là nhớ rồi, chị đẹp như vậy mà."

Cái miệng nhỏ này ngọt quá, Lạc Di móc một thanh chocolate ra đưa cho cậu nhóc.

Mấy năm nay, hai nhà Lạc - Nhiếp qua lại không thường xuyên, ngoài lễ tết có gửi chút quà cáp thì gần như không tới cửa.

Cho dù có tới thì cũng không ăn cơm, chỉ nói chuyện vài câu rồi đi.

Toàn là người lớn qua lại một chút, chứ hai chị em Lạc Di thì không đi cho nên người nhà họ Nhiếp đều sững sờ khi nhìn thấy sự trưởng thành của hai chị em.

Lạc Nhiên có làn da trắng nõn, đường nét gương mặt tuấn tú, vì thích vận động nên vóc dáng của cậu bé rất cao, dáng người cao ráo, là thiếu niên đẹp trai rạng ngời.

Còn Lạc Di thì trổ mã duyên dáng yêu kiều, nhan sắc khuynh thành, mặc áo khoác dài trông khoan thai và sang quý, phảng phất như là tiểu thư được gia tộc lớn nuôi dạy tỉ mỉ.

Lạc Di đã cứu con trai Nhiếp Khánh Vân cho nên Nhiếp Khánh Vân vô cùng thích Lạc Di: "Lạc Di xinh đẹp như vậy, nếu gặp trên đường thì chắc cô cũng không dám nhận."

"Cô Nhiếp."

"Gọi là chị Nhiếp." Nhiếp Khôn Minh ở bên cạnh nhắc nhở, bối phận này không đúng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-730.html.]

Lạc Di nhướng mày: "Không phải bác nói ai thích kêu gì thì kêu sao?"

"Bác thấy không được tự nhiên." Nhiếp Khôn Minh cố ý gọi Lạc Di lại đây ăn cơm, còn chuẩn bị những món cô thích: "Hình như béo lên được một chút, không tồi không tồi, con gái nên có da có thịt một chút mới phải."

Lạc Di cười ha ha, không muốn bàn luận về đề tài này với trai thẳng nữa.

Cô vừa cười vừa chào hỏi những người khác, thật ra cũng không thân thiết bao nhiêu nhưng Nhiếp Khôn Minh đã kêu thì cô phải đi thôi.

Nhà họ Lạc mang theo rất nhiều đồ ăn tới đây, còn mang theo hai cái đồng hồ để tặng cho hai đứa bé.

Nghe nói có thể phòng thân, đề phòng bọn buôn người nên phụ huynh của chúng nhanh chóng nhận lấy.

Nhiếp Khôn Minh cảm thấy con bé này đúng là quái vật, cái này mà gọi là món đồ chơi tiện tay làm được à?

Nhiếp Khánh Vân đeo cho con trai trước, cảm thấy vô cùng yên tâm.

Chị dâu Nhiếp tỏ vẻ do dự: "Có phải con nít mà đeo đồng hồ thì trông hơi lạ không?"

Lạc Di không phát biểu ý kiến, đồ cũng tặng rồi, có đeo hay không là chuyện của bọn họ.

Nhiếp Khôn Minh chê chị ta không biết nhìn hàng: "Chê hả? Được thôi, vậy cho cha, có rất nhiều người giành đấy."

Đồ mà Lạc Di cho thì chắc chắn là hàng tốt nhất.

Nhưng tiếc là loại này không thể mở rộng quy mô lớn được.

Nhiếp Tiểu Mẫn lập tức giành lấy đồng hồ từ trong tay mẹ, vội vàng đeo lên tay: "Con muốn! Kéo ống tay áo xuống một chút để che là được rồi."

Chị dâu Nhiếp mím môi, không phải là chị ta chê, chỉ là muốn cho thằng cháu cả nhà mẹ đẻ thôi.

Trong lúc trò chuyện thì lính cần vụ chạy vào với vẻ mặt kỳ lạ: "Thủ trưởng, có một cặp cha con ở bên ngoài muốn gặp Khánh Ninh, nói là... chồng và con của cô ấy ở dưới nông thôn."

Ai cũng biết trên danh nghĩa thì Nhiếp Khánh Ninh vẫn chưa kết hôn, là nữ thanh niên trí thức lớn tuổi chưa lập gia đình.

Bầu không khí lập tức đọng lại.

.

Loading...