Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 729

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:57:51
Lượt xem: 20

Lão Mạc hiểu rất rõ tính cách Lạc Di: "Còn gì nữa không?"

Lạc Di chỉ vào cái nút giấu trong góc khuất: "Có cài hệ thống định vị, nếu gặp nguy hiểm thì chỉ cần nhấn nhẹ một cái là có thể gửi tín hiệu xin giúp đỡ, những người đeo đồng hồ còn lại có thể nhận được."

Nhưng sau đó cô lại tỏ vẻ tiếc nuối: "Nhưng tiếc là không cách nào định vị chính xác trong phạm vi toàn thế giới được, nước Mỹ đã phóng vệ tinh hệ thống định vị GPS đầu tiên rồi, nhưng nước ta còn chưa có."

Lão Mạc hơi cau mày, ông ấy cũng nhận ra được tầm quan trọng của hệ thống định vị.

Một khi khai chiến thì đây chính là đòn sát thủ.

Đối thủ cạnh tranh có mà nước mình thì chưa, điều này khiến người ta thấy rất bất an.

"Sớm muộn gì cũng sẽ có thôi."

Hai vợ chồng nhà họ Tưởng nhìn nhau, thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương, cuối cùng bọn họ cũng biết tại sao lão Mạc lại đánh giá cao cô học trò này như thế rồi.

Chưa tốt nghiệp đã lợi hại như vậy, thế sau này thì sao?

Tưởng Duyệt thì không quan tâm nhiều như thế, ôm chặt đùi ông ngoại để nhõng nhẽo mè nheo: "Ông ngoại ông ngoại, cháu muốn có một cái đồng hồ, cái này xịn quá đi mất."

Dùng để phòng thân là tốt nhất.

Lão Mạc tỏ vẻ kiêu ngạo: "Không phải mấy đứa chê à? Bây giờ là của ông rồi."

Lão ngoan đồng, người già lớn tuổi thì tính tình lại giống như con nít, cần phải dỗ dành.

"Là cha mẹ cháu chê chứ cháu có chê đâu, ông ngoại." Tưởng Duyệt làm nũng kéo dài giọng, khiến Lạc Nhiên bên cạnh nổi hết cả da gà.

Lạc Nhiên ngồi nghiêm chỉnh, trong lòng rạo rực, ha ha, ai bảo mấy người xem thường chị tôi! Hối hận rồi đúng không!

Cậu ấy cố ý giơ tay lên, lộ ra đồng hồ: "Tôi cũng có một cái nè, chị tôi cố ý lắp cho tôi đó, chị tôi nói là vì tôi nên mới nghĩ ra cách này, sợ tôi bị người khác bắt nạt, bị người ta lừa bán, tôi có một người chị tuyệt nhất lợi hại nhất, anh có không?"

Tưởng Duyệt: ...Ghét nhất là mấy đứa khoe chị!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-729.html.]

Cậu ấy lập tức nhào về phía Lạc Di: "Cô ơi, cô có lòng cho đứa cháu nhỏ quà gặp mặt, đứa cháu nhỏ này thích lắm."

Người vừa nãy nhất quyết không chịu gọi cô, bây giờ lại luôn miệng gọi, nghe nịnh nọt biết bao.

Cúi đầu trước đại lão, dâng cái quỳ cho đại lão!

Lạc Di: ...

Vợ chồng nhà họ Tưởng: ...

Nhà họ Nhiếp.

Hiếm khi nào Nhiếp Khôn Minh được nghỉ ở nhà một ngày, tất cả mọi người vội vàng quay về đoàn tụ, Nhiếp Khánh Vân dẫn theo con trai Dịch Tranh, Nhiếp Khánh Quốc dẫn theo vợ con, cả gia đình hòa thuận vui vẻ.

Có điều, khi Nhiếp Khôn Minh nhìn thấy con gái thứ hai Nhiếp Khánh Ninh ngồi bên cạnh thì không khỏi muốn thở dài.

"Khánh Ninh, con ra ngoài nhiều một chút, hẹn gặp bạn bè trước kia..."

Cả ngày ở lỳ trong nhà, không muốn đi đâu hết, vừa không muốn đi làm vừa không muốn lập gia đình, vậy thì phải làm sao bây giờ?

Cũng không thể như vậy cả đời được.

Nhiếp Khánh Ninh hừ lạnh một tiếng: "Không đi, đám người đó khinh thường con."

Nhiếp Khôn Minh hơi cau mày: "Vậy thì đi tìm bạn mới."

Nhiếp Khánh Ninh lập tức nổi giận: "Có phải cha chê con ở nhà ăn không ngồi rồi không? Hả? Vậy để con lên phố ăn xin, chắc chắn sẽ không để người ta biết con họ Nhiếp."

Bà Nhiếp cau mày: "Ý cha con không phải thế, hai vợ chồng già này chỉ mong con sống tốt thôi, nếu con không muốn đi làm, vậy thì lấy chồng đi..."

Sắp xếp xem mắt cho con gái đều bị nó làm hỏng hết, còn vô duyên vô cớ đắc tội với người khác, nghĩ lại thôi đã thấy tức rồi.

"Cả đời con cũng không muốn lấy chồng, đàn ông quá ghê tởm." Nhiếp Khánh Ninh vẫn oán trời trách đất.

Những người khác đều không dám lại gần, chỉ có bà Nhiếp ôm con gái thứ hai cười khổ, đây là nhân bọn họ gieo xuống, chỉ có thể chịu thôi.

Nhiếp Khôn Minh ở bên ngoài khôn khéo tài giỏi, nhưng khi đối mặt với đứa con gái này thì lại bó tay không biết làm sao, không có cách nào hết.

Loading...