Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 728

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:57:49
Lượt xem: 24

Lúc lão Mạc nói những lời này thì kiêu ngạo đắc chí tới mức sắp bay lên trời, đêm đó còn uống sạch một bình rượu để ăn mừng.

Từ trước tới nay bà ấy chưa từng thấy lão Mạc hưng phấn như vậy bao giờ, còn vui vẻ hơn cả lúc bản thân ông ấy nghiên cứu khoa học đạt được thành quả.

Lạc Di không thiếu tiền, cũng không thiếu thân phận địa vị, nhưng cô vẫn sẵn lòng chiều theo ý sư mẫu, đó chính là tấm lòng hiếu thảo của cô, là đứa bé ngoan.

Cháu ngoại trợn trắng mắt, thôi được rồi, bà lớn tuổi, bà nói gì cũng đúng.

Lão Mạc bên cạnh kéo con gái và con rể tới để khen lấy khen để học trò của mình, khiến hai người nghe tới mức thấy bất đắc dĩ.

Mạc Lệ không khỏi nhìn Lạc Di một cái, đúng là trông xinh xắn thật, miệng còn ngọt ngào, khen tới mức mẹ cô ấy mặt mày hớn hở.

Nhưng có phải cha mẹ cô ấy khen quá mức rồi không? Trong mắt bọn họ chỉ có cô học trò nhỏ của họ thôi!

Cô ấy hơi ghen tị rồi đấy!

"Cha mẹ à, trong mắt hai người chỉ có Lạc Di thôi, còn con thì sao?"

Cô ấy là người từng trải, bụng dạ không hẹp hòi đến thế nên chỉ nói miệng vậy thôi, sao có thể tranh giành sự chú ý với một cô bé được chứ.

Đã thế cô bé này cũng chỉ lớn hơn con trai mình có mấy tuổi thôi.

Chồng cô ấy là Tưởng Kiện Vân đưa mắt ra hiệu, cha mẹ vợ thấy vui là được rồi, bọn họ sống ở nước ngoài quanh năm nên người bầu bạn bên cạnh chính là Lạc Di.

Lão Mạc cho cô ấy một cái nhìn xem thường: "Con bé là sư muội của con, một đứa bé ngoan ngoãn biết bao, còn đây là em trai nó, Lạc Nhiên, cũng là một đứa bé rất ngoan, ước mơ của thằng bé là muốn làm nhà ngoại giao, có cơ hội thì nhớ hỗ trợ một chút."

Lạc Nhiên đỏ bừng mặt, không biết làm sao.

Mạc Lệ không khỏi lắc đầu, còn yêu ai yêu cả đường đi, bất công quá: "Được thôi ạ, con sẽ giúp đỡ sư muội và em trai con bé."

Lúc này đang là giai đoạn lão Mạc thích khoe khoang nhất: "Lạc Di không cần con hỗ trợ gì đâu, nói không chừng con còn phải nhờ con bé hỗ trợ ngược lại đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-728.html.]

Mạc Lệ cười ha ha, gì chứ? Lạc Di chỉ là một sinh viên chưa tốt nghiệp thì có thể hỗ trợ cô ấy được gì?

Cho dù sau này Lạc Di được vào phòng thí nghiệm, làm nhân viên nghiên cứu khoa học thì bọn họ cũng không cùng một ngành.

Thôi bỏ đi, cha cô ấy bao che người mình lắm, vẫn luôn là như thế.

Lạc Di cười tủm tỉm lấy ra một thứ: "Sư tỷ, anh rể, tặng hai người một món quà."

Mạc Lệ trông thì có vẻ miệng lưỡi đanh đá nhưng thật ra là người miệng d.a.o găm tâm đậu hủ: "Em vẫn còn là con nít, sao anh chị có thể nhận quà của em được?"

Lão Mạc phất tay: "Con bé chịu cho thì các con cứ nhận đi, người khác muốn xin còn không được đấy."

Lạc Di có rất nhiều ý tưởng sáng tạo, vậy nên lấy ra cái gì cũng không tầm thường.

Lời này khá thú vị, cháu ngoại Tưởng Duyệt nhận lấy hộp, mở ra xem thì thấy, ồ, là ba cái đồng hồ?

Người nhà họ Tưởng đều sững sờ: "Cảm ơn em, nhưng nhà chị không thiếu đồng hồ, em tự đeo đi."

Bọn họ là nhân viên ngoại giao nên luôn tìm được đồ tốt nhất và mới nhất.

Lạc Di nhướng mày: "Thật sự không cần sao, vậy được, em lấy lại nhé."

Cô vừa định lấy hộp lại thì đã bị lão Mạc nửa đường giành lấy: "Này này, tụi nó không cần nhưng thầy cần, nói thử xem nó có bí mật gì?"

Lạc Di cười ngọt ngào đáng yêu, nhưng lời nói ra lại đáng sợ: "Chứa ba miếng thuốc mê, mỗi miếng có thể khiến một con voi hôn mê nửa tiếng."

Dùng vẻ mặt vô tội nhất để nói lời hung tàn nhất.

Tưởng Duyệt sợ ngây người, cái gì cơ? Từ nào cậu ấy cũng hiểu, nhưng sao ghép lại với nhau thì cậu ấy lại không hiểu được nữa rồi: "Hai người nói giỡn đúng không?"

Chứ nếu là thật thì nó sẽ trở thành bùa hộ mạng, vào lúc mấu chốt có thể cứu mạng.

Vấn đề là cô cười ngọt ngào như thế, đáng yêu như thế, sao có thể...

.

Loading...