Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 727

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:57:47
Lượt xem: 18

Ba bộ phận công an - kiểm sát - tư pháp đều có quan hệ chặt chẽ với nhau, một nhà biết thì hai nhà khác cũng sẽ biết, cũng vội vàng chạy tới yêu cầu với cấp trên nhà mình muốn được nhận đãi ngộ ngang nhau.

Thứ tốt không thể chỉ cho một nhà dùng chứ?

Mấy nhà đi tới đi lui rất là náo nhiệt, Bộ An ninh Quốc gia cũng nhận được món quà lớn đến từ Lạc Di.

Nhiếp Khôn Minh cầm chiếc máy bộ đàm trên tay, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Lạc Di đang ở phía đối diện.

Cô có biết rằng mình đã chơi lớn như thế nào không, không riêng gì các bộ công an - kiểm sát - công tố, còn có bộ hải quan, cảnh sát vũ trang và quân đội đều muốn dùng sản phẩm do cô nghiên cứu phát triển.

Điều này có ý nghĩa gì? Cô ấy có hiểu hay không?

Lạc Di cười vô tâm vô phế, “Bác à, cháu đặc biệt ưu đãi cho bác đấy nhé, người khác chỉ có bộ đàm cầm tay, riêng bác còn có bộ đàm không dây ở trên xe, có thể dùng trên xe, máy bay, trên thuyền, ứng dụng rộng rãi, còn mã hóa cho bác, thực hiện các hoạt động bí mật vô cùng tốt.”

“Còn có đài trung chuyển, là một món đồ tốt có thể phục vụ cho công tác thu phát đồng thời không làm ảnh hưởng đến nhau, cháu sẽ cho bác thêm mấy cái.”

Cô dí dỏm cười nói, “Ừm, bác là người được ưu tiên nhất nước Hoa này đấy nhé, tất cả mọi người đều phải hâm mộ bác đấy.”

Tâm tình của Nhiếp Khôn Minh vô cùng phức tạp, hơn nửa ngày cũng không nói ra lời.

“Bác à, bác phải mời cháu đi ăn một bữa thật ngon đấy nhé.” Lạc Di không biết từ lúc nào bắt đầu gọi ông ấy là bác, ông ấy cũng trả lời lại rất tự nhiên.

Nhiếp Khôn Minh nhìn cô gái gầy gò ở trước mặt, trong lòng đau xót, nửa năm không gặp đã gầy thành như vậy rồi, quần áo mặc trên người đều rộng thùng thình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-727.html.]

“Cháu muốn ăn cái gì cũng được, cho dù là Mãn Hán Toàn Tịch bác cũng sẽ lấy cho cháu.”

Lạc Di ánh mắt sáng lên, “Là bác nói đấy nhé, vậy thì cháu muốn ăn Mãn Hán Toàn Tịch.”

Nhiếp Khôn Minh sờ đầu của cô, cảm xúc vô cùng ngổn ngang, “Lạc Di à, có lẽ cháu còn chưa biết ý nghĩa của chuyện này, nhưng tổ quốc sẽ không bao giờ quên đi những cống hiến này của cháu.”

“Cháu biết mà.” Lạc Di mặt mày kiên nghị, khẽ cười nói, “Cháu tình nguyện trở thành chiếc máy bay để cho quốc gia cất cánh, để chúng ta có thể được bay lên bầu trời.”

Lạc Di ăn một bữa cơm tất niên phong phú với cha mẹ, cả ngày áo tới vươn tay cơm đến há mồm, làm một con sâu gạo.

Vợ chồng Lạc Quốc Vinh cho cô ăn như nhồi vịt, mỗi ngày đút sáu bữa, cuối cùng chăm cho Lạc Di béo lên một chút, mặt mũi cũng tròn trịa hơn.

Cô vừa nghỉ ngơi được vài ngày đã bị cha mẹ kéo đi chúc tết bạn bè người thân, nhà lão Mạc, nhà Nhiếp Khôn Minh đều phải thăm một lượt.

Sư mẫu phát cho cô một bao lì xì rất dày, khiến cô vui vô cùng, hí ha hí hửng cảm ơn sư mẫu, nói ngọt như mật.

Sư mẫu ôm Lạc Di cười toe toét, cháu ngoại của bà ấy không khỏi nói: "Bà ngoại, đây là lần đầu cháu biết bà thích được nịnh đó."

Thằng bé này mới mười lăm tuổi, cha làm nhà ngoại giao nên từ trước tới nay luôn sống ở nước ngoài với cha, từ cách ăn mặc cho tới tư tưởng đều rất hướng ngoại.

Sư mẫu Mạc gõ nhẹ đầu cháu ngoại, thằng bé này thì biết cái gì: "Bà thích nghe Tiểu Di nịnh đó, còn mấy đứa nịnh thì bà không thích."

Không có bản lĩnh thì gọi là nịnh hót, có bản lĩnh khen những lời hay ý đẹp thì gọi là tôn sư trọng đạo, là thải y ngu nhân*, sao mà giống nhau được chứ?

(*Là một điển cố của Trung Quốc, kể về một ông cụ đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn mặc quần áo có màu sắc sặc sỡ, giả làm con nít để chọc cho cha mẹ vui.)

Bà ấy nghe lão Mạc nói Lạc Di lại nghiên cứu được thành quả, lần này còn rất lợi hại, tạo phúc cho nhiều người.

Loading...