Hiện tại cô không thiếu tiền, tất cả những hạng mục cô làm đều có thể nhận được một phần lợi nhuận, đây đã là một khoản tiền rất lớn, theo thời gian nó còn có thể được tăng thêm nhiều hơn nữa.
Hơn nữa, tất cả các chi phí chi tiêu của cô đều do sở nghiên cứu bỏ ra, ham muốn theo đuổi vật chất đối của cô cũng không có cao như vậy.
“Nói rất hay.” Vương Trung Nghị cũng không nhịn được mở miệng khen cô, anh ta cho rằng hai mươi vạn là rất nhiều hay sao? Ha ha, tiền thưởng của quốc gia cấp xuống không chỉ dừng lại ở con số này, hơn nữa còn có thêm một mảng lớn đất đai nữa.
Tuy rằng không phải là sở hữu của cá nhân, nhưng mà Lạc Di thân là sở trưởng, cấp bậc cao, sự đãi ngộ được hưởng thụ cũng sẽ rất cao, cái này cho dù có bao nhiêu tiền cũng không mua được.
Ha ha, đám thương nhân hám lợi này thì biết cái gì chứ.
Ông ta bỗng nhiên phát hiện, cấp trên của mình thật sự vô cùng sáng suốt, có lẽ bọn họ đã sớm dự đoán được loại tình huống này, mới vội vã tìm mọi cách lôi kéo cô gia nhập vào tổ chức, được hưởng đãi ngộ của những thiên tài nổi tiếng quốc gia, để cho Lạc Di có thể an tâm làm công tác nghiên cứu.
Muốn cướp đi nhân tài của Quốc gia sao?
Đoàn người vây quanh Lạc Di đi xa, Trịnh Tương Long si ngốc nhìn theo nửa ngày mới thu hồi tầm mắt, “Tôi cảm thấy tôi lại muốn yêu đương nữa rồi.”
Ánh mắt của Dương Nam Ba chợt trở nên lạnh lẽo, anh ta xứng sao?
Lưu Nhất Hách thản nhiên châm biếm nói, “Một tháng trước anh ta cũng nói như vậy, ba tháng trước cũng nói như vậy, tập quen là được rồi.”
Một tên công tử đào hoa thì biết cái gì về tình yêu thật sự cơ chứ?
“Lần này không giống.” Trịnh Tương Long ôm ngực, vẻ mặt si mê. Cô không giống với đám phụ nữ khác ở bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-723.html.]
Những người phụ nữ kia trăm phương ngàn kế tiếp cận anh ta, kiểu người gì cũng có, có người giả bộ là một cô thiên sứ tốt bụng, nói rằng sẽ làm việc ở bệnh viện để cống hiến bản thân cho xã hội, thể hiện rằng bản thân mình lương thiện đến mức nào, không giống với người bình thường đến mức nào, ha ha.
Cũng có người được thiết lập như một em gái trà xanh ôn nhu tri kỷ, bản thân luôn tỏ ra là một người đáng thương nhu nhược, nhưng con người thật thì lại là một người chỉ biết toan tính sau lưng anh ta.
Còn có người giả bộ là một em gái xinh đẹp đáng yêu, động một chút là nũng nịu gọi anh, nhào về phía anh ta.
Phụ nữ mà anh ta đã gặp qua, còn nhiều hơn so với người khác ăn cơm.
Lưu Nhất Hách căn bản không tin chuyện này, lời nói của tên công tử đào hoa này mà có thể tin được sao?
“Quả thật là không giống, loại người phú nhị đại phong lưu phóng túng như anh, cô ấy cũng sẽ không thèm nhìn lấy một cái ấy chứ, cô ấy không phải là người mà anh có thể tùy tiện chơi đùa được đâu, không đúng, anh thậm chí còn không có cơ hội được xuất hiện trước mặt của cô ấy.”
Trịnh Tương Long: “...” Quả nhiên là tình bạn Plastic mà.
Anh ta còn cảm thấy không tin, tìm người đi điều tra Lạc Di thử xem, kết quả là anh ta lấy được một phần tư liệu rất bình thường không có gì lạ.
Dựa theo địa chỉ ghi trên tài liệu để đi tìm người thì, ừm, căn bản là không có người này.
Tất cả những thứ thông tin ở trên tài liệu này đều là giả! Bị hố rồi!
Lạc Di cũng không để chuyện này ở trong lòng, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào làm công tác nghiên cứu vô cùng căng thẳng , bận rộn đến mức không có thời gian để về nhà, người nhà của cô nhớ cô thì đến sở nghiên cứu cùng cô ăn một bữa cơm.
Lạc Nhiên thường xuyên đem đồ ăn tới tìm cô, hai chị em cùng nhau ăn một bữa cơm, tâm sự tình hình gần đây trong nhà.
.