Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 722

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:57:37
Lượt xem: 13

Dương Nam Ba biến sắc: “Đụng vào đâu rồi?”

“Đầu.”

“Mẹ nó.” Dương Nam Ba nhịn không được chửi tục, đầu của nhân viên nghiên cứu khoa học rất là quý giá, sao có thể đụng chạm lung tung.

Nhất định là đã làm đau đến Lạc Di, vì vậy mới chọc giận cô ấy.

Lưu Nhất Hách liếc mắt: “Mẹ ơi, vậy mà lại là đầu, không bị người ta đánh c.h.ế.t đã là tốt lắm rồi.”

Trịnh Tương Long: “...” Đầu óc của hai người này không có vấn đề gì chứ?

Đoàn người của Dương Nam Ba không ở lại lâu, sau khi hỏi xong lập tức ra cửa, vừa đúng lúc gặp phải đám người Lạc Di vừa ăn xong đang định rời đi.

“Lạc Di.”

Trịnh Tương Long mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn qua đó.

Khoảnh khắc cô gái trẻ ngoái đầu nhìn lại, trời đất giống như bị mất đi màu sắc.

Đầu óc của Trịnh Tương Long bất chợt trở nên trống rỗng, a a a.

Dương Nam Ba có chút lo lắng hỏi thăm, “Lạc Di, em không sao chứ?”

Lạc Di mỉm cười, “Em không sao cả, chỉ bị kéo rụng một vài sợi tóc mà thôi.”

Cô nở một nụ cười thản nhiên lạnh nhạt, nhưng lại làm cho Dương Nam Ba cảm thấy rất xấu hổ, vì sao anh ta lại có một cô em họ như vậy chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-722.html.]

Trước đó đã nói với cô ta nhiều lần rồi, không nên trêu chọc đến Lạc Di, nhưng mà có nói mãi cô ta cũng chẳng chịu ghi nhớ ở trong lòng.

Trên đời này luôn có những người chưa gặp chuyện thì chưa cảm thấy sợ hãi, phải bị đánh một lần cho thật là đau, lần sau bọn họ mới không dám tái phạm nữa.

Trịnh Tương Long chen tới từ trong đám người, trong mắt tràn đầy sự kinh diễm, “Đây chắc là tiểu thư Lạc Di rồi, xin chào, tôi tên là Trịnh Tương Long, là người của nhà họ Trịnh đến từ Hông Kông, rất vui được quen biết với cô.”

Cuối cùng anh ta cũng biết cái gì được gọi là nhất kiến chung tình rồi, trái tim của anh ta vẫn luôn đập thình thịch không ngừng.

Vẻ đẹp tuyệt sắc nghiêng thành này, loại khí chất thanh nhã như bước ra từ những câu thơ này, khiến cho cô ấy trở thành ngôi sao tỏa sáng rực rỡ nhất ở trong đám người.

Lạc Di đánh giá anh ta vài lần, thì ra là một tên phú nhị đại phóng đãng ngang ngạnh, nhưng dường như còn có một chút ngốc. “Xin chào.”

Giọng nói cũng dễ nghe đến như vậy, vẻ mặt của Trịnh Tương Long vô cùng say mê, “Tiểu thư Lạc Di à, nhà tôi có mở một công ty điện ảnh, tôi thành tâm mời cô tham gia vào bộ phim tiếp theo của công ty chúng tôi, tôi sẽ để cho cô đóng vai nữ chính, với khuôn mặt và khí chất này của cô nhất định sẽ nổi tiếng khắp cả Châu Á.”

Lạc Di sờ vào khuôn mặt của mình, “Anh rất là tinh mắt đấy, chẳng qua tôi đã lựa chọn cả cuộc đời này sẽ cống hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học rồi.”

Đây là lý do cự tuyệt đặc biệt nhất mà Trịnh Tương Long từng nghe được, một cô gái xinh đẹp đến nhường này lại muốn đi làm nghiên cứu khoa học sao?

“Sự nghiệp nghiên cứu khoa học sao? Vậy thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền cơ chứ? Tôi trả cho cô hai mươi vạn thù lao, thế nào?”

Chế tạo b.o.m nguyên tử cũng không bằng bán trứng luộc trà, nhân viên nghiên cứu khoa học đều là đám nghèo kiết xác.

Ở trong mắt của đám phú nhị đại Hồng Kông này, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng có thể làm được, không có lòng trung thành nào là vĩnh viễn, chỉ xem số tiền được đưa ra có đủ để hấp dẫn hay không mà thôi.

Tạ Như Bình cảm thấy hâm mộ đến đỏ cả hai mắt, là hai mươi vạn lận đó! Số tiền này có thể mua được vài căn nhà ở thủ đô, quả nhiên là người có tiền, vừa ra tay đã hào phóng như vậy.

Cô ta càng muốn được trở thành một đại minh tinh, vừa có danh tiếng vừa có tiền tài, có hàng trăm hàng vạn người hâm mộ.

Nhưng ngoài dự liệu của Trịnh Tương Long, Lạc Di không có một chút kích động nào, “So với việc trở thành một đại minh tinh được mọi người chú ý, tôi càng muốn trở thành một nhà khoa học không có tiếng tăm gì hơn, bởi vì nhà khoa học có thể làm thay đổi cả thế giới này.”

Loading...