Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 711

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:56:38
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Nham nói tiếp: “Chúng tôi biết rõ là chuyện không thể làm mà lại đi làm, vậy thì chứng tỏ chúng tôi đã phải tức giận đám người xấu xa đó đến mức nào cơ chứ.”

La Tấn Du lạnh lùng nhìn đối phương: “Chúng tôi tuy rằng chỉ là những sinh viên tay không đủ sức trói gà, nhưng khi gặp phải chuyện bạo hành vẫn dám đứng ra để bảo vệ.”

Bọn họ hợp tác với nhau vô cùng ăn ý chụp cho đối phương một cái mũ thật lớn, đem bản thân mình trở thành những người phải chịu sự uất ức to lớn, không thể chỉ vì bản thân yếu ớt mà không dám phản kháng lại đối phương.

Mà phía sau bọn họ đều là những sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học danh giá, bọn họ đại biểu cho trình độ học thuật cao nhất của nước Hoa, mỗi một người đều đang bày ra dáng vẻ hung hãn không sợ chết, khí thế vô cùng lẫm liệt.

Đám thanh niên lêu lổng hai mặt nhìn nhau, mẹ nó, không hổ là học sinh ưu tú, sử dụng não thật là tốt, có thể nói hay đến như vậy, trong ngoài không đồng nhất, ngoài miệng thì nói như vậy, mà hành động thì lại làm khác.

Cho nên, rốt cuộc vừa rồi vì sao bọn họ lại đánh nhau với đám người này cơ chứ?

Người ta là sinh viên học rộng tài cao, đương nhiên sẽ chiếm được ưu thế, nói đến người nào người nấy cũng đều là sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học danh giá, mà bọn họ thì sao? Một số người trong đám bọn họ thậm chí còn chưa tốt nghiệp trung học cơ sở nữa đâu.

Ánh mắt của đồng chí cảnh sát nhìn đám thanh niên lêu lổng đã trở nên không tốt, một đám cặn bã mà, nhìn bọn họ bắt nạt những đứa trẻ ngoan ngoãn này thành dáng vẻ như thế nào rồi: “Tất cả đều mang đi hết cho tôi.”

Sinh viên của một trường đại học danh tiếng đánh nhau, nói không chừng là do bọn hắn có vấn đề nên gây chuyện đánh nhau, nhưng mà một đám sinh viên từ các trường đại học danh giá lại hợp tác đánh nhau cùng với đám người khác, thì chắc chắn đó là vấn đề của đối phương rồi.

“Thiếu gia Hách.” Tạ Như Bình giống như là sắp khóc, cô ta không muốn bị đưa vào đồn cảnh sát một chút nào đâu.

Bây giờ cô ta cảm thấy rất hối hận vì đã gọi điện báo cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-711.html.]

Lưu Nhất Hách cảm giác rất mất mặt, sau khi lau mặt một cái, cố gắng đứng ra nói chuyện: “Đây chỉ là một chuyện hiểu lầm, tôi sẽ đi nói chuyện cùng với Lạc Di một lát, trước tiên mọi người không nên kích động.”

“Lạc Di …” Anh ta định đi về phía của Lạc Di, lại bị một người khác ngăn cản lại, A Văn làm ra dấu tay cấm nói chuyện với anh ta: “Suỵt, đừng làm ồn tới cô ấy.”

Lạc Di vẫn còn đang vùi đầu viết tư liệu, một lòng đắm chìm trong thế giới của mình, lúc này là thời điểm rất quan trọng, không thể bị quấy rầy.

Sau khi A Văn suy nghĩ một lát, gọi chị Tiêu từ trong đội ngũ tới, bảo chị ấy đi qua nói với người nhà họ Lạc một tiếng, nói rằng Lạc Di có chút chuyện phải trì hoãn, đã có người ở bên cạnh để bảo vệ, bảo bọn họ không cần phải lo lắng.

Chị Tiêu lập tức cầm lấy hai chai nước ngọt chạy đi.

Hoàng Lộ ôm một bụng tức giận: “Lạc Di à, tất cả mọi người đều đang vì cô mà gây sự ầm ĩ với nhau, cô còn ở đây mà giả bộ tỏ vẻ không thèm đếm xỉa tới…”

Cầm một quyển sổ ghi chép ngồi viết cái rắm gì đây chứ, giả bộ mắt mù không nhìn thấy chuyện gì à? Bực bội nhất là loại người này.

“Cô câm miệng lại.” Mạc Cẩm Tú nhào tới, lấy tay che miệng của cô ta, nhẹ giọng quát: “Không được ồn ào.”

Cắt đứt dòng suy nghĩ của lão đại, cô ta có thể bồi thường nổi hay sao?

“Ô ô.” Hoàng Lộ cố gắng giãy giụa, nhưng không thoát ra được, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn về phía đám bạn bè của mình để cầu xin sự giúp đỡ.

Chỉ là đám bạn của cô ta thật sự rất là sợ hãi, không muốn lại có thêm một chút xung đột nào với đám học sinh ưu tú này nữa.

Nói thật, học sinh ưu tú không đáng sợ, cái đáng sợ chính là phía trường học và đám bạn học ở phía sau lưng bọn họ.

Loading...