“Là cô gái này sao?” Cảnh sát tỏ vẻ tức giận: “Khai báo giả với cảnh sát thì phải ngồi tù đấy nhé.”
“Thật sự là cô ta mà.” Khuôn mặt của Tạ Như Bình tái mét, sao cô gái này lại kỳ lạ như vậy chứ? Mọi người đều đang đánh nhau vì cô ta, cô ta ngược lại thì hay rồi, ngồi ở một bên chăm chú học tập?
Chết tiệt, đúng là đồ tâm thần mà.
Cảnh sát cảm thấy hết sức không vui: “Người ta nhẹ nhàng lịch sự như thế, chỉ là một cô bé nhiệt tình yêu học tập mà thôi, tại sao một đám thanh niên lêu lổng các cậu lại có thể không biết xấu hổ mà vu oan hãm hại cho người ta vậy cơ chứ?”
Một bên là một cô gái hết sức ngoan ngoãn chuyên chú viết tư liệu, một bên là đám thanh niên lêu lổng ăn mặc lòe loẹt, cảnh sát sẽ che chở cho ai?
Còn phải hỏi nữa sao?
Tạ Như Bình khóc không ra nước mắt, bọn họ chỉ ăn mặc trưởng thành một chút mà thôi, có cần phải khinh bỉ bọn họ như vậy không?
Khóe miệng Hoàng Lộ co rút: “Đồng chí cảnh sát, các anh nhìn lầm rồi, những người này đều là thuộc hạ của cô ta, đánh nhau là vì cô ta đấy.”
Mạc Cẩm Tú bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng: “Người ta là sinh viên của trường đại học Bắc Kinh, đã có thể một mình vào phòng thí nghiệm đảm nhiệm trọng trách một phía, thành quả nghiên cứu khoa học là vô số, còn mấy người thì sao? tốt nghiệp trường nào? có thể nổi danh hơn trường đại học Bắc Kinh của chúng tôi sao, chúng ta đến đây tranh luận chuyện này một chút xem nào, chân tướng càng nói càng rõ ràng à nha.”
Đừng thấy cô ấy là con gái mà khinh thường, cô ấy đánh nhau cũng không thua kém gì đám đàn ông đâu, nhéo người này kéo tóc người kia, lúc đánh nhau thì còn nói chuyện đạo đức làm gì nữa cơ chứ.
Đám thanh niên lêu lổng:.. Mẹ nó, đánh nhau thì đánh nhau đi, vì sao lại phải so đấu trường học nữa vậy?
Ở thủ đô này, có mấy trường học có thể nổi tiếng hơn Đại học Bắc Kinh cơ chứ?
Tạ Như Bình:..Thật là tức giận mà.
Cô ta không cam lòng oán hận nói một câu: “Vậy nói thử xem các cậu tốt nghiệp từ trường Đại học nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-710.html.]
Trịnh Nham đến từ Đại học Bắc Kinh ngay lập tức vung tay lên: “Đại học Bắc Kinh đứng ra một bên đi nào.”
Một hàng người ào ào xếp hàng đứng ra một bên.
Mạc Cẩm Tú của Đại học Thanh Hoa cũng vung tay lên: “Đại học Thanh Hoa đứng ra một bên.”
Lại một hàng người ào ào đứng ra.
La Tấn Du đến từ Khoa Quốc phòng vung tay lên: “Khoa Quốc phòng đứng ra một bên.”
Tiếp theo lại một hàng người nữa ào ào đứng ra, khí thế cực kỳ kinh người.
Mẹ nó, học sinh ưu tú của cả nước Hoa đều tập hợp hết ở đây à, không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Nhóm thanh niên lêu lổng trợn mắt há hốc mồm, đám học sinh ưu tú các người đang làm cái gì vậy? Định trình diễn võ thuật chắc?!
Bọn họ không tự chủ được lùi về phía sau vài bước, không thể trêu vào đám người này.
Đồng chí cảnh sát nhìn nhóm học sinh ưu tú ở bên này, lại nhìn nhóm thanh niên lêu lổng ở bên kia, không chút do dự đưa ra phán đoán: “Các cậu bình thường vẫn luôn tỏ ra kiêu ngạo phách lối, thích nhất là đi sinh sự gây chuyện với người ta, bây giờ còn chạy tới đây để bắt nạt những đứa trẻ vừa học giỏi vừa ngoan ngoãn này, đúng là một đám con sâu làm rầu nồi canh mà.”
Trong lòng của Người Hoa luôn có một loại mê tín đối với học sinh ưu tú, học sinh ưu tú chính là những đứa trẻ ngoan, là học sinh ngoan, không cần phải giải thích bất cứ điều gì.
Nhóm thanh niên lêu lổng: “...” Thật là tức giận quá đi mà, đồng chí cảnh sát này đang trông mặt mà bắt hình dong... Không đúng, đây là sự thành kiến.
Tạ Như Bình yếu ớt nói: “Có thành tích tốt không có nghĩa là sẽ có đạo đức tốt…”
Mạc Cẩm Tú gật đầu: “Đúng vậy, nhưng chỉ số thông minh của bọn họ chắc chắn sẽ cao hơn người bình thường, biết chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm.”