Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 709

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:56:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A Văn A Vũ, nhớ canh chừng bọn họ, đừng để cho bọn họ gây ra tai nạn c.h.ế.t người đấy nhé.”

“Vâng.”

Lưu Nhất Hách trợn tròn mắt, tại sao trong nháy mắt lại trở thành kéo bè kéo lũ đánh nhau rồi cơ chứ? “Đừng đánh nữa, nhanh dừng lại, dừng lại đi.”

Đáng tiếc, lúc này tất cả mọi người đều đang rất là xúc động, không dừng được tiết tấu, dù cho anh ta có gọi thêm bao nhiêu lần cũng không có ích gì, chỉ có thể nhặt lấy một cây gậy nhìn chằm chằm bọn họ, nhìn thấy có ai muốn đánh tới chỗ anh ta thì dùng một gậy quất qua.

Chỉ cần không bị đánh đến mức tàn phế, vậy thì cứ đánh đi, người trẻ tuổi có đánh nhau thì cũng không phải là chuyện gì lớn.

Là một người xuất thân từ đại viện, từ nhỏ cho tới lớn anh ta đã kết bè kết cánh đi đánh nhau không ít lần rồi, rất nhanh đã cảm thấy hoàn toàn không có chút áp lực nào.

“Tôi là Tạ Như Bình, đúng, là một ngôi sao điện ảnh, có người ỷ thế bắt nạt tôi, bạn bè của tôi đang đánh nhau cùng với bọn họ, sắp có án mạng xảy ra rồi…”

Vừa nói tới đây, đã có một ánh mắt lạnh như băng liếc ngang qua, cơ thể Tạ Như Bình run lên, quay lưng lại: “Các anh nhanh tới đây đi.”

Ánh mắt của Lạc Di xẹt qua chiếc điện thoại di động cô ta đang cầm trên tay, thời buổi này làm ngôi sao điện ảnh kiếm được rất nhiều tiền sao?

Báo động cho cảnh sát sao? Trong lòng cô khẽ động, trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ.

Bộ đàm dùng cho cảnh sát, bộ đàm không dây, mạng lưới thông tin không dây, nếu cộng thêm kỹ thuật mã hóa, có thể cung cấp cho quân đội sử dụng...

Đầu óc cô nhanh chóng chuyển động, lấy laptop và bút từ trong túi xách ra, ngồi dưới đất ghi lại linh cảm vừa nghĩ ra được thật là nhanh.

Nó có thể được chia thành thông tin thông thường và cụm thông tin, cuộc gọi hai chiều, cuộc gọi nhóm, cuộc gọi toàn thể và cuộc gọi truyền thanh.

Nguyên lý là sóng điện từ của vận động học và động lực học.

Điểm khó khăn chính là chip kỹ thuật số và mô - đun, đây là một dấu chấm hỏi rất lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-709.html.]

Bộ nhớ dung lượng lớn, thời gian chờ dài, có thể phát triển thêm nhiều chức năng hơn nữa...

Cảm hứng trong đầu b.ắ.n ra tung tóe như tia lửa, cô đắm chìm trong suy nghĩ của mình, một đôi mắt đen nhánh lấp lánh tỏa sáng.

A Văn và A Vũ cũng không dám rời khỏi người cô nửa bước, trạng thái này của cô thật sự quá nguy hiểm.

Khi cảnh sát vừa chạy tới lúc, đã lập tức chứng kiến tình cảnh đối lập như thế này, một bên thì đang khí thế ngất trời đánh nhau hỗn loạn, một bên thì lại yên tĩnh như gà, còn giống như rất là tập trung học tập? Hơn nữa bên cạnh còn có người canh gác?

Chuyện quái quỷ gì thế này?

“Tất cả dừng tay lại hết cho tôi.”

Cảnh sát vừa ra tay, đã lập tức ngăn lại được bãi chiến trường này, tất cả mọi người đều ngừng lại, hai mặt nhìn nhau, mặt mũi ai nấy đều sưng vù, dáng vẻ vô cùng chật vật không thể tả nổi.

“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Là ai đã báo cảnh sát?”

“Là tôi…” Tạ Như Bình lập tức xông lên vài bước, bô lô ba la giành trước cáo trạng kẻ ác, Hoàng Lộ ở một bên thêm mắm dặm muối vào, nỗ lực bôi đen Lạc Di một trận.

Người của sở nghiên cứu ở bên này không có ai xen miệng vào, trên khuôn mặt của mỗi người đều tỏ vẻ khinh thường, đúng là đám người tầm thường ngu ngốc.

Nữ thần của bọn họ sao có thể để cho đám người tầm thường này tùy tiện chửi bới cơ chứ?

Có biết cô ấy ở cấp bậc nào không? Nói ra sợ hù c.h.ế.t các người!

Cảnh sát nghe xong hết cả nửa ngày, cuối cùng cũng hiểu được một chuyện, nhân vật mấu chốt của chuyện này là một cô gái tên là Lạc Di.

“Người đâu? Người đang ở đâu?”

Mọi người ngẩn ngơ, quét mắt nhìn xung quanh hết cả một vòng, cuối cùng cũng nhìn thấy cô gái xinh đẹp đang ngồi ở trên mặt đất, dáng vẻ cực kỳ yên tĩnh, đầu hơi cúi xuống, một vài sợi tóc nhỏ bướng bỉnh bay phất phơ, sườn mặt đẹp như tranh sơn dầu.

.

Loading...