Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 708

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:56:32
Lượt xem: 8

Lạc Di nhìn đồng hồ một chút, cũng lười phải lãng phí thời gian với bọn họ, quay đầu bước đi.

Hoàng Lộ cảm thấy còn chưa nói đã, vội vàng tiến lên lôi kéo cô lại: “Đứng lại, ai cho cô đi... A a a.”

Còn chưa đụng được tới Lạc Di, cả người của cô ta đã bị đẩy văng ra bên ngoài, tay chân chạm đất, khuôn mặt của cô ta nặng nề ma sát với mặt đất, đau đến mức hít thở không ra hơi, ôi, sẽ không bị hủy dung đấy chứ.

A Văn và A Vũ một trái một phải đứng bảo vệ ở bên cạnh Lạc Di, sắc mặt của bọn họ lúc này vô cùng khó coi.

Tạ Như Bình còn cho rằng bọn họ là bạn bè của Lạc Di, vì vậy cô ta tức giận thét chói tai: “Sao mấy người lại dám đánh người? Đây chẳng phải là muốn đối đầu với thiếu gia Hách hay sao, mọi người cùng nhau tiến lên đi.”

Những người có mặt ở đây đều là những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, thích khoe khoang trước mặt của người đẹp, vì vậy đầu óc nóng lên đã lập tức cùng nhau xông tới.

Những người này không phải là đối thủ của A Văn và A Vũ, chỉ một lát sau toàn bộ đều đã bị đánh gục.

Lạc Di khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng đến cực điểm, hai đầu lông mày có chút không kiên nhẫn.

Những người này cả ngày không làm việc nghiêm chỉnh, động một chút là tán gái đánh nhau, tất cả đều ăn no rửng mỡ à.

Hoàng Lộ run rẩy: “Thiếu gia Hách, cứu em với, bọn họ bắt nạt người khác.”

Lưu Nhất Hách tức giận muốn hộc máu, chuyện gì thế này?

“Lạc Di, cô không sao chứ?”

Bên cạnh anh ta sao lúc nào cũng là loại mặt hàng này thế? Lạc Di khẽ lắc đầu: “Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, câu nói này đúng là vẫn có chút đạo lý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-708.html.]

“Không không, tôi không phải loại người này, tôi…” Lưu Nhất Hách vừa xấu hổ vừa tức giận, đúng thật là anh ta thích náo nhiệt, thích nhất là được người khác vây quanh hưởng ứng: “Về sau tôi sẽ không mang theo bọn họ đi chơi cùng nữa.”

Mấy người bạn đi cùng anh ta nghe vậy không khỏi cảm thấy nóng nảy, vội vàng vây quanh anh ta: “Thiếu gia Hách, đừng mà, anh đây là trọng sắc khinh bạn.”

“Cô gái này có cái gì tốt đâu cơ chứ? Cô ta còn không xinh đẹp bằng Như Bình, Như Bình còn là một ngôi sao điện ảnh, hơn nữa còn rất là ngoan ngoãn nghe lời anh…”

“Câm miệng lại.” Lưu Nhất Hách tức giận muốn chết, cảm giác thật sự rất mất mặt.

Nhưng vào lúc này, La Tấn Du mang theo nhóm người cùng bộ phận đi dạo một vòng xung quanh núi quay về, vừa xoay qua tới nơi này thì thấy được một màn như vậy, mẹ nó, đang có chuyện gì xảy ra vậy? Bắt nạt sở trưởng của bọn họ còn nhỏ tuổi có đúng hay không?

Bọn họ vội vàng chạy tới: “Sở...... Lão đại, cô đừng sợ, đã có chúng tôi ở đây.”

“Em không có bị chịu thiệt. “ Lạc Di nhanh chóng giải thích, chịu thiệt là người khác.

Nhưng mà mọi người lúc này chỉ cho là cô đã dàn xếp xong mọi chuyện ổn thỏa, không muốn làm lớn chuyện, vì vậy bọn họ càng cảm thấy tức giận.

“Ai dám bắt nạt lão đại của chúng tôi, bị điên rồi sao? Đều đứng ra đây hết cho tôi.”

“Khi dễ con gái thì có cái gì mà bản lĩnh, đúng là mất mặt, có muốn đánh nhau thì đánh với chúng tôi đây này.” Các thành viên trong nhóm đều tức điên hết cả lên rồi, sở trưởng chính là nữ thần ở trong lòng của bọn họ! Bắt nạt sở trưởng là đang bắt nạt bọn họ.”

“Có lầm hay không vậy? Mấy người ỷ vào bên mình nhiều người bắt nạt chúng tôi ít người à.”

La Tấn Du kéo chiếc còi ở trên cổ xuống, nhẹ nhàng thổi lên một cái, ngay lập tức từ bốn phương tám hướng chạy tới vô số người.

Tất cả đều là người trong sở, vừa nghe thấy Lạc Di bị người khác bắt nạt, lập tức nổi trận lôi đình vén tay áo lên muốn chạy tới đánh nhau.

Tình cảnh vô cùng ầm ĩ hỗn loạn, Lạc Di được A Văn và A Vũ che chở lui ra bên ngoài, vỗ trán thở dài, cái này là hóc môn nhiều quá không có chỗ phát ra à.

Loading...