Trong mắt Lạc Di tràn đầy nghi hoặc, không thể nào? Cô vô cùng tin tưởng lựa chọn của bạn trai, anh luôn có lý do của mình.
Tiêu Thanh Bình đi tới, tự nhiên ôm lấy vai của bạn gái: “Đang nói chuyện gì vậy?”
Ngón tay Lạc Di chọc chọc Richard: “Anh ấy nói anh không thích anh ấy.”
Tiêu Thanh Bình để lộ vẻ mặt một lời khó nói hết: "Tôi thẳng, tôi chỉ thích bạn gái nhà mình thôi, cảm ơn."
Richard: “...?!”
Hai cô gái ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt khác thường nhìn Richard, không ngờ anh ấy lại là người như vậy.
“Không phải loại thích kia đâu, ôi, các người hẳn là hiểu mà.” Khóe miệng Richard giật giật: “Tôi cũng có bạn gái!”
Cả đám không hẹn mà cùng lắc đầu, không hiểu, bọn họ đều không hiểu.
Richard tức chết, một lũ khốn nạn, bạn gái của anh ấy bị sao vậy? Anh ấy thích đàn ông hay phụ nữ, cô ta là người rõ nhất mà.
Thế mà cũng lắc đầu! Chẳng lẽ đoạn tình cảm giả tạo này sắp kết thúc rồi sao?
"Blake, tôi thực sự rất muốn hợp tác cùng cậu, cậu cứ tha hồ đưa ra điều kiện đi."
Tiêu Thanh Bình nhìn anh ấy đầy ẩn ý: “Giữ khoảng cách nhất định, điều đó tốt cho tất cả mọi người.”
Richard tái mặt, người này lại suy nghĩ lung tung gì thế?: "Tôi không phải, tôi không có!"
Mọi người cười hì hì và nháy mắt với nhau, Richard càng tức hơn, đám người này chẳng giỏi việc gì, chỉ có ép bức người khác là số một.
Thông báo lên máy bay vang lên, đáy lòng Tiêu Thanh Bình thoáng âu sầu, lại ly biệt lần nữa.
Khi nào mới có thể bên nhau lâu dài?
Lạc Di kiễng chân ôm lấy anh: “Một năm sẽ trôi qua nhanh thôi, đợi em.”
Hốc mắt Tiêu Thanh Bình đỏ hoe, hy vọng đây là lần ly biệt cuối cùng.
Cuối cùng cả nhóm cũng lên máy bay, Richard ngồi giữa Tiêu Thanh Bình và Joe, anh ấy vừa đặt m.ô.n.g xuống đã muốn giải thích, nhưng Joe ở một bên không ngừng làm phiền, khiến anh ấy vô cùng tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-701.html.]
Đây là kiểu anh em họ phá đám gì vậy?
"Blake, rốt cuộc tại sao cậu lại không thích tôi?"
Tiêu Thanh Bình chỉ nhẹ nhàng liếc mắt nhìn anh ấy, ánh mắt giống như đang nhìn một kẻ ngốc.
Richard bối rối, chẳng lẽ...
"Là vì Annie sao? Tôi chỉ muốn hợp tác với em ấy thôi. Bạn gái của tôi là Ada, cậu đừng nghĩ nhiều."
Mọi người vây quanh Annie, muốn giành được một miếng bánh, anh ấy cũng muốn.
Không tiến thì sẽ lùi, không chú ý sẽ theo không kịp, đám nhóc này còn luôn lén lút trốn đi, không nói đạo đức, anh ấy cũng rất vất vả.
Tiêu Thanh Bình lười để ý đến anh ấy, cầm một cuốn sách lên đọc, anh đọc sách rất nhanh, từng trang lật qua, chỉ chốc lát sau đã đọc xong cuốn sách.
Joe cố ý muốn lôi kéo anh làm quen, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, Tiêu Thanh Bình quá hướng nội, không yêu thích gì.
Anh ta ngẫm nghĩ, rồi gạt ra một câu khô khan: “Blake, cậu lật sách cẩn thận thật đấy, lật từng trang một.”
Chắc hẳn anh mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nên dù có lật thế nào cũng về đúng chỗ.
Sắc mặt Tiêu Thanh Bình không thay đổi, nói: "Ừm, đọc xong rồi."
Joe đứng hình, không phải chỉ tùy tiện lật sách thôi sao?: "Cậu đang đọc sách à?"
Tiêu Thanh Bình nhìn anh ta như kẻ ngốc, đám người này không thông minh cho lắm.
“Đọc sách và lật sách là hai việc khác nhau…” Joe ngơ ngác nhìn cuốn sách dày cộp trên tay anh, [Các nguyên tắc cơ bản của vũ trụ học vật lý].
Tiêu Thanh Bình lại học thêm một chuyên ngành khác là vật lý thiên văn.
"Với tôi mà nói là một chuyện. Một khi lật ra nghĩa là đã hiểu toàn bộ, đọc nhanh như gió, đã thấy ắt sẽ không quên, đây không phải là phẩm chất mà mỗi người nên có sao?"
Joe & Richard:...Mỗi người? Anh có hiểu sai về phẩm chất riêng của mỗi người không vậy?
Joe thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ mọi người xung quanh cậu đều như thế à?”
Tiêu Thanh Bình lại đổi một cuốn sách khác: "Thầy của tôi, ông nội của tôi, bạn gái của tôi đều như vậy, về phần những người khác, tôi không quan tâm."
.