Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 695
Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:54:19
Lượt xem: 10
"Không phải là bị bắt cóc chứ?" Một trợ lý có trí tưởng tượng rất mạnh không khỏi cuống lên, thuận tay túm lấy một khách mời nhờ họ nhanh chóng tìm người giúp.
Này là trên đất Trung Quốc, dĩ nhiên người Trung Quốc sẽ phải chịu trách nhiệm.
Gã lại càng cảm thấy lo lắng, bọn họ làm mưa làm gió ở đây, người Trung cũng không phải thuộc dạng ngu, họ cũng sẽ biết âm thầm gây chuyện.
Hỏng bét, không phải bị lén xử lý rồi chứ.
Giáo sư Francis chính là nhà khoa học hàng đầu đấy, ông ta mà xảy ra chuyện thì nước Mỹ sẽ phải chịu một tổn thất rất lớn.
Người khách mời kia cũng rất vô tội, ông ấy chỉ là một nhà khoa học, đến đây tham gia tiệc cưới mà thôi, việc tìm người không thuộc phạm trù nghề nghiệp của ông ấy.
Lúc bấy giờ, cha Từ việc nhân đức không nhường ai chợt đứng ra, ông ta là một lão quan giảo hoạt, rất nhanh đã kiểm soát được tình hình, dỗ dành tâm trạng của tất cả mọi người.
Rồi ông ta lại tìm nhân viên bảo vệ phụ trách tới, bấy giờ mới biết giáo sư Francis ngã từ hòn non bộ xuống, bị thương, đã được đưa đến bệnh viện.
Các khách mời: …
Cha Từ trầm mặc, này cũng quá không khéo rồi.
Lạc Xuân Mai lập tức nóng nảy, điên cuồng đ.ấ.m đá đồ đạc, mắng chửi lung tung, dọa các khách mời một trận không nhẹ.
Não cô gái này có vấn đề à.
Từ Mông cắn răng, xông lên tính ôm cô ta dỗ dành nhưng lại bị vật nặng trong tay Lạc Xuân Mai đập trúng mặt, vỡ đầu chảy m.á.u ngay tại chỗ.
Anh ta chỉ cảm thấy đau đớn một hồi, sờ trán, sờ được một tay toàn là m.á.u thì lập tức cảm thấy cả người không khỏe.
Mẹ Từ xót ruột đến c.h.ế.t đi được, bà ta gào khóc bổ nhào qua, thẳng tay đánh Lạc Xuân Mai, hai người điên quấn nhau đ.ấ.m đá, loạn cào cào cả lên.
"Tất cả dừng tay." Một tiếng gầm vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-695.html.]
Chỉ thấy giáo sư Francis ngồi trên xe lăn, chân được bó bột chặt chẽ: "Các người đang làm cái gì vậy?"
Ông ta không tin y thuật Trung Quốc, chỉ bó thạch cao, dự định về nước sẽ bắt đầu giải phẫu sau.
"Ông." Lạc Xuân Mai rưng rưng nước mắt bổ nhào qua: "Bọn họ đều bắt nạt cháu."
Bộ dáng cô ta đầy nhếch nhác, trên mặt trong tay đều bị thương, nước mắt nước mũi tèm lem, giáo sư Francis không tài nào chịu nổi liền liếc mắt ra hiệu với trợ lý, trợ lý bước tới kéo Lạc Xuân Mai lui lại.
"Vậy có còn kết hôn không?"
"Kết." Mẹ Từ lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt.
"Dĩ nhiên kết." Từ Mông nói xong còn thâm tình nhìn Lạc Xuân Mai, lớn tiếng tỏ tình.
"Xuân Mai, tình yêu anh dành cho em là thật lòng, anh đã mong chờ ngày này rất lâu, ngày anh có thể kết hôn với em, sinh ra những đứa bé đáng yêu, em gả cho anh nhé."
Những người nhà họ Từ khác đều giúp anh ta biện hộ, còn tôi một lời anh một lời quở trách hành vi thiếu văn minh của mẹ Từ.
Mẹ Từ thì lại khép nép nhận lỗi, hạ mình cực kỳ thấp, cứ như người vừa ra tay đánh nhau hồi nãy không phải bà ta.
Khách mời có mặt ở đó đều xem đến ngây người, người một nhà này cũng không biết xấu hổ thật, lật mặt đến là nhanh.
Lửa giận của Lạc Xuân Mai dần dần nguội bớt, cô ta đảo mắt: "Chỉ cần anh tát mẹ anh hai cái thì em sẽ gả cho anh."
Từ Mông ngây ngẩn cả người, rơi vào thế khó xử, anh ta phải làm sao bây giờ đây?
Thân là con của người sao có thể đánh mẹ của mình? Nhưng không đánh thì Lạc Xuân Mai lại không lấy anh ta.
Đây rất có thể là một con gà biết đẻ trứng vàng đó, có thể bảo hộ cho nhà họ Từ vinh hoa phú quý mấy đời.
Mẹ Từ cũng đã thông suốt, bà ta lập tức tự tát mình hai bạt tai: "Để mẹ tự tát đi, con dâu, mẹ sai rồi, mẹ xin lỗi con."
Nhưng không có tác dụng, Lạc Xuân Mai nhất định yêu cầu Từ Mông phải tự tát.
Mẹ Từ cắn nát hàm răng, nhưng vẫn phải nhịn, bà ta liếc mắt ra hiệu với con trai, đánh đi.