Cho đến khi cảnh sát tới, khi nhìn thấy bộ đồng phục kia, Lạc Xuân Mai lập tức câm như hến, run lẩy bẩy ôm lấy cánh tay Từ Mông không buông.
Từ Mông phải nói hết nước hết cái không ngừng xin lỗi, mới giải quyết được mọi chuyện.
Anh ta kéo Lạc Xuân Mai rời đi, đã không còn hứng thú vui chơi nữa.
“Xuân Mai, em không sao chứ?”
“Rất tốt.” Lạc Xuân Mai khẽ mỉm cười, so với lúc nổi điên giống như hai người khác nhau.
“Em...” Từ Mông muốn nói lại thôi, cảm thấy tâm trạng của cô ta thay đổi quá nhanh.
“Sao vậy? “ Lạc Xuân Mai kéo cánh tay anh, nụ cười rất ôn hòa.
Từ Mông khẽ thở dài một hơi ở trong lòng, cho dù là bệnh thần kinh, anh ta cũng nhất định cưới.
Vì để xuất ngoại, vì vinh hoa phú quý.
“Em còn muốn đi đâu chơi? Anh đi cùng em.”
Lạc Xuân Mai đảo mắt, lặng lẽ nhìn chỗ tối: “Đi xem phim đi.”
Từ Mông vội vàng đồng ý, thái độ rất ân cần.
Cả hai đi chơi vui vẻ ở bên ngoài một vòng rồi mới trở về khách sạn, nhân viên đưa bọn họ tới trước mặt giáo sư Francis.
“Ông nội, chúng cháu đã trở lại.” Lạc Xuân Mai gọi rất thân thiết: “Cháu mang cho ông một ít đồ ăn vặt từ thủ đô, ông ăn thử đi.”
Giáo sư Francis trả lời qua loa, nhẹ nhàng liếc bọn họ một cái, bộ dạng bất đồng ngôn ngữ.
Người phiên dịch cười hì hì đưa tới một phần văn kiện: “Tiểu thư Xuân Mai, báo cáo giám định DNA của cô và giáo sư Francis đã có.”
Sắc mặt Từ Mông căng thẳng, không tự chủ được mà nín thở, tuy rằng Lạc Xuân Mai nói là người thân, nhưng như thế nào anh ta cũng cảm thấy việc này rất mơ hồ.
Dung mạo của Lạc Xuân Mai là một người Trung Hoa điển hình, tóc đen, mắt đen, da vàng, không giống giáo sư Francis chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-687.html.]
Lạc Xuân Mai cũng không xem báo cáo, tràn đầy tự tin nói: “Nhất định là quan hệ thân thích.”
Cô ta có thể đứng ở chỗ này và có mối liên hệ với giáo sư Francis, cho thấy hậu thuẫn của người đứng phía sau mạnh đến cỡ nào.
Chút chuyện nhỏ này làm sao có thể làm không tốt được?
Từ Mông lại gần, nóng lòng tiếp nhận báo cáo, wow wow, quả nhiên là thật.
Ánh mắt giáo sư Francis lóe lên, người phiên dịch tươi cười gật đầu: “Đúng vậy, chúc mừng, cuối cùng cô cũng có thể ra nước ngoài.”
“Thật tốt quá.” Lạc Xuân Mai hoan hô một tiếng, cười rất vui vẻ: “Ông nội, cháu muốn đưa cả nhà vị hôn phu của cháu đi.”
Cô ta phải tìm người giúp đỡ, cả nhà Từ Mông rất thích hợp.
Giáo sư Francis thản nhiên nói: “Chỉ có quan hệ thân thích mới được.”
Tinh thần của Lạc Xuân Mai là xảy ra chút vấn đề, nhưng lúc bình thường chỉ số thông minh không có vấn đề.
“Vậy quá đơn giản, chúng cháu lập tức kết hôn, ông nội, cháu muốn tổ chức tiệc cưới tại khách sạn sầm uất nhất thủ đô, mời những người nổi tiếng mọi tầng lớp, vậy mới không bôi nhọ danh tiếng của ông.”
Giáo sư Francis nhìn cô thật lâu, đùa giỡn với ông ta, thật là ngây thơ đến buồn cười: “Được.”
Lạc Xuân Mai còn cho rằng mình có biện pháp, vui vẻ nói: “Cảm ơn ông nội, Lạc Di cũng được xem là người thân của cháu, cháu muốn cô ấy làm phù dâu cho cháu, nhưng mời không được, đành phải làm phiền ông.”
Ấn tượng của giáo sư Francis đối với Lạc Di chỉ có hai điểm, một là bạn gái của Tiêu Thanh Bình, hai là có chút bản lĩnh.
Ông ta không coi Lạc Di ra gì: “Được.”
Lạc Xuân Mai mở cờ trong bụng: “Còn nữa, ông nội định cho cháu bao nhiêu của hồi môn đây?”
Tâm trạng giáo sư Francis đều đặt vào trong kế hoạch, thuận miệng báo một con số: “Mười ngàn đô la Mỹ.”
Từ Mông hít sâu một hơi, thật nhiều tiền, có thể mua mấy căn nhà ở thủ đô.
Người giàu có khác.
Nhưng Lạc Xuân Mai lại cau mày: “Ít vậy sao? Nhiêu đây không xứng với thân phận của ông, cháu là cháu gái ruột của ông, nhưng ông lại không nỡ bỏ ra một triệu đô la Mỹ có phải không?”
Mặt giáo sư Francis tái mét, ông ta coi Lạc Xuân Mai là món hàng hiếm của Trung Quốc.