Như bị dội một chậu nước lạnh, Tiêu Thanh Bình vô cùng thất vọng.
Anh nói với ông nội không nên sốt ruột đương nhiên là giả, anh khao khát sớm kết hôn với Lạc Di hơn bất cứ ai, thành lập một gia đình nhỏ hoàn toàn mới, để cho trái tim của anh có chỗ để về.
Mấy năm nay anh quá cô đơn.
Lạc Di thấy một người thông minh tuyệt đỉnh vậy mà cũng sẽ phạm phải kiểu hồ đồ này, trong lòng vừa buồn cười, nhưng lại có chút chua xót.
Rốt cuộc anh khao khát một gia đình ấm áp đến cỡ nào.
“Chờ anh học xong sẽ kết hôn với em, không cần vội.”
Tiêu Thanh Bình im lặng, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, không vội, chúng ta không vội.
Lạc Di cười híp mắt tựa vào đầu vai anh: “Lát nữa chúng ta đi xem phim đi, không phải anh muốn xem sao? Sau khi xem xong đi đánh cầu lông, lại đi đến chỗ lão Mạc ăn cơm Tây, buổi tối...”
Vì dỗ bạn trai, cô đã làm việc rất vất vả, không có thời gian ra ngoài chơi chứ đừng nói đến việc vui chơi như người thường.
Nói thật, cô ở thủ đô hơn ba năm, còn chưa từng đi tới chỗ nổi tiếng Lão Mạc nữa.
Hai người cũng sẽ không nghiêm túc ra ngoài hẹn hò, nhiều lắm là cùng nhau ăn một bữa đơn giản, dành nhiều thời gian vào việc thảo luận hạng mục mới.
Tâm trạng Tiêu Thanh Bình dần dần bình phục: “Đến phòng khiêu vũ mở mang kiến thức một chút đi.”
Nghe nói là một trong những hoạt động giải trí rất thịnh hành ở thủ đô.
“Được, cứ quyết định như vậy đi.”
Hai người thảo luận không coi ai ra gì, hoàn toàn đã quên hết những người xung quanh, trong mắt chỉ có lẫn nhau, khí thế yêu đương cuồng nhiệt vô cùng rõ ràng.
Lạc Xuân Mai thấy vậy rất khó chịu, có gì ghê gớm chứ, cô ta cũng có đàn ông!
“Xem phim à? Chúng tôi cũng đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-686.html.]
Tiêu Thanh Bình hơi nhíu mày, thật sự không hiểu nổi, nam nữ đang yêu chỉ muốn hẹn hò một mình, ai lại muốn đi cùng người mình ghét?”
Lạc Di cũng không thèm để ý tới Lạc Xuân Mai, chỉ làm như không nghe thấy.
“Ada, khi nào hai người trở về?”
Ada còn rất thích Trung Hoa, có nhiều đồ ăn ngon, giá cả rẻ vô cùng, cảm giác giống như không cần tiền.
“Còn có năm ngày tự do hoạt động, ngày nào đó dẫn tụi chị đi dạo cửa hàng Hữu Nghị một vòng, thời gian khác sẽ không quấy rầy hai người yêu đương.”
Đã sớm muốn đi dạo cửa hàng kia, nghe nói có rất nhiều hàng hóa rẻ lại tốt.
“Vậy... thì hôm nay đi.” Tiêu Thanh Bình chỉ muốn đuổi bọn họ đi sớm một chút, những người này mỗi ngày đều vây quanh Lạc Di, anh cũng không có biện pháp nào thân mật với bạn gái.
Có lúc anh ôm Lạc Di cũng không được, thật bực bội.
Anh nhìn về phía Lạc Di: “Hay là, đổi ngày khác chúng ta đi xem phim?”
Lạc Di sao cũng được, cô cũng không thật sự muốn xem phim: “Được, nghe lời anh.”
Đoàn người đều ăn no, Lạc Di thanh toán, rồi dẫn đường đến cửa hàng Hữu Nghị mua sắm.
Từ đầu đến cuối, cũng không ai để ý tới Lạc Xuân Mai và Từ Mông.
Lạc Xuân Mai cảm thấy vô cùng nhục nhã, lập tức kích động lên, bắt đầu phát bệnh, vừa rống vừa kêu vừa nhảy ở khu phố xá sầm uất, lại biểu diễn một trận chửi đổng đầy chanh chua, thu hút vô số người vây xem.
Ăn mặc như vậy sao lại không bình thường?
Từ Mông cực lực trấn an, vừa dỗ vừa khuyên, nhưng lần này hiệu quả không tốt, anh ta sốt ruột đến đầu đầy mồ hôi.
Cảm giác thật mất mặt, xấu hổ vô cùng, đồng thời lại có một tia bất an khó hiểu.
Có chuyện gì vậy? Lúc trước nhiều lắm chỉ có thể nóng nảy, ghen tuông, đó là điều con gái thích làm, còn có một chút cố chấp là điều bình thường.
Nhưng lần này, có điều gì đó đặc biệt không ổn.
Trong lòng Từ Mông bồn chồn, chẳng lẽ là bệnh thần kinh chứ không phải mắng chửi người? Là thật sự có bệnh? Không thể nào, cũng không phải ngày đầu tiên anh ta quen biết cô ta.