“Được.” Tiêu Thanh Bình kéo Lạc Nhiên rời đi, có người bảo vệ Lạc Di trong âm thầm, không có gì phải lo lắng.
Lạc Nhiên nói lời từ biệt với mọi người, rất lễ phép, mấy người Ada càng cảm thấy nhà họ Lạc có bối cảnh.
“Em trai em ra ngoài ăn cơm?”
“Đúng vậy, có lúc trong nhà lười nấu cơm, liền ra ngoài ăn.”
Ánh mắt Joe sáng lên: “Nhà em ở gần đây?”
Lạc Di không có thói quen mời người khác đến nhà làm khách, với thân phận của cô phải cẩn thận thế nào cũng không quá đáng.
“Ừ, bên này náo nhiệt, phong cảnh cũng không tệ, khi rảnh rỗi thì qua đây tản bộ, rất thoải mái.”
Người nước ngoài thì khác, động một chút là tổ chức party: “Không mời chúng tôi...”
Một giọng nói kinh ngạc vang lên: “Lạc Di.”
Lạc Di ngẩng đầu nhìn lên, ôi, cô đang nhìn thấy cái gì đây?
Cô dụi dụi mắt, liên tục xác nhận, ừm, là Lạc Xuân Mai và Từ Mông!
Nam nữ chính tay trong tay xuất hiện, đây là sức mạnh của nguyên tác sao? Thật đáng sợ!
“Đây là...”
Nửa tháng không gặp, sắc mặt Lạc Xuân Mai trông tốt hơn nhiều, cô ta mặc một chiếc váy nhỏ màu hồng nhạt, đeo một sợi dây chuyền kim cương, đi giày cao gót màu trắng, nhìn qua rất giống một chuyện cũ.
Cô ta luôn tỏ ra phấn chấn khi gặp những chuyện vui: “Không nhận ra sao? Đây là Từ Mông, vị hôn phu của tôi.”
Lạc Di nhìn tên cặn bã kiếp trước bỏ vợ bỏ con, khóe miệng co rút.
Lòng hiếu kỳ của cô hoàn toàn bị khơi gợi: “Vị hôn phu? Hai người đến với nhau rồi? Từ Mông, đây là thật sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-683.html.]
Trời nóng nực, Từ Mông mặc âu phục vừa vặn, tóc vuốt sáp, chân đi giày da đen bóng loáng, trông rất lịch sự, áo mũ chỉnh tề, trông rất có phong cách trong giới thượng lưu.
Các cô gái trẻ tuổi đi ngang qua đều nhịn không được nhìn anh ta thêm vài lần.
Lạc Xuân Mai lập tức phòng bị trừng mắt nhìn những người phụ nữ kia, cả người nghiêng về phía Từ Mông, gần như dính vào người anh ta.
“Ý cô là sao? Nghi ngờ lời nói của tôi? Vậy tại sao không hỏi tôi? Có phải cô cũng nhìn trúng người đàn ông của tôi không? Tôi cảnh cáo cô, đừng có si tâm vọng tưởng nữa.”
Trong những ngày cô ta bị nhốt, vô cùng nhớ Từ Mông, luôn cảm thấy anh ta có thể cứu cô ta ra khỏi nước sôi lửa bỏng, giúp cô ta thoát khỏi nhà giam, cứ nghĩ đến như thế, không biết Từ Mông trở thành chấp niệm của cô ta từ lúc nào.
Cô ta được tự do, liền đi hỏi thăm tin tức của Từ Mông trước, biết anh ta vẫn chưa kết hôn cảm thấy rất vui, nhất định là đang chờ cô ta.
Khoảnh khắc gặp lại, cô ta cười rồi lại khóc.
Lạc Di dở khóc dở cười, cô ta lại không phải bị mù.
Cô nghi ngờ một kẻ tâm thần thì có gì sai?
“Sao chị còn chưa đi?
Cô không hỏi đến việc này vì bận rộn làm việc, Nhiếp Khôn Minh ở bên kia nhìn chằm chằm.
Lạc Xuân Mai hừ lạnh một tiếng, vô cùng kiêu ngạo giơ cổ tay đang đeo một chiếc đồng hồ kim cương nhãn hiệu nước ngoài đặc biệt nổi bật lên: “Cô quản được sao?”
Cô ta cầm phiếu ngoại hối đi càn quét một vòng, mua cho mình và Từ Mông rất nhiều đồ, ăn mặc đàng hoàng một chút, lập tức biến thành người thượng đẳng cao quý.
Tự do, thoải mái, tiêu tiền như nước, đây mới là cuộc sống của con người.
Từ Mông rất cảnh giác với Lạc Di, luôn cảm thấy cô gái này có chút tà khí: “Là thật, chúng tôi đã đính hôn, tôi rất yêu Xuân Mai, mấy năm nay vẫn luôn nhớ tới cô ấy mãi không quên, trong lòng tôi chỉ có một mình cô ấy.”
“Phì.” Lạc Di không nhịn được phì cười, lời nói dối mới mẻ và tinh tế đến mức chỉ có nam chính nguyên bản mới có thể làm được.
Xem ra Lạc Xuân Mai đã đưa ra sự hấp dẫn đủ mạnh, đáng tiếc, đó chỉ là tòa lâu đài trên không.
Lạc Xuân Mai rất tức giận: “Cô đang cười nhạo chúng tôi?”
“Đúng vậy.” Lạc Di không ngừng cười điên cuồng: “ Ha ha ha”