Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 660

Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:36:32
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có phương hướng rồi sao"

"Có, trước mắt có 3 phương hướng." Lạc Di cũng không cũng không nhàn rỗi, đã nghiên cứu nhiều lần rồi: "Em tập trung chủ yếu vào máy in vạn năng."

Ông Mạc là lần đầu tiên nghe thấy một thuật ngữ mới mẻ như này, liền trở nên thích thú: "Nói cụ thể đi."

"Hiện nay đã có máy in phun, xem như là thiết bị đầu ra của máy tính, nhưng công nghệ này còn có những hạn chế."

Lạc Di có rất nhiều ý tưởng, từng cái nối tiếp nhau, nhưng trước mắt cô cần giải quyết vấn đề cấp bách nhất, kiếm tiền.

"Điều em muốn là không cần chế tạo bản in, mà vẫn hoàn thành toàn bộ hình ảnh đủ màu sắc trong cùng một lần, dễ vận hành, chi phí thấp, phù hợp với các loại chất liệu..."

Hai mắt của ông Mạc sáng lên: "Các loại vật liệu?"

Ông ta là người thông minh, vừa thấy những chữ này mắt liền cảm thấy có chút thú vị.

Lạc Di cười tít mắt gật đầu: "Đúng, có thể dùng để in bản mẫu công nghiệp, bảng hiệu quảng cáo, tranh tường, gạch men, đồ nội thất các loại, chỉ có những thứ thầy không nghĩ tới, không có thứ gì không thể làm được, vậy sẽ lại là một đại dương xanh."

Đại dương xanh! Ông Mặc thích nhất hai từ này, nó đại diện cho thị trường chưa được khai thác, đại diện cho tiền, tiền, tiền!

"Tiếp tục nói, thầy sẽ đánh giá xem hướng đi có đúng hay không."

Lạc Di nói đơn giản về ý tưởng này, ông Mặc càng nghe càng kích động, rất có triển vọng.

Vẫn là đầu óc của những người người trẻ tuổi linh hoạt!

"Không tệ, thầy ủng hộ làm cái này, có thể hoàn thành trước Tết không? Nộp một phần quà Tết, coi như báo cáo."

Lạc Di lắc đầu: "Em còn chưa bắt tay vào làm, không dám chắc chắn, yêu cầu của thầy với em càng ngày càng cao rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-660.html.]

Ông Mặc cũng muốn thở dài: "Có cách gì không? Em ở trong thể chế, thì phải phát huy tác dụng lớn hơn."

Khi rời khỏi phòng làm việc của giáo viên, Lạc Di thấy vẫn còn sớm, do dự một lúc, rồi quay về ký túc xá một chuyến.

Vẫn chỉ có chị Tiêu ở lại ký túc xá để học, vô cùng chăm chỉ học thuộc từ vựng tiếng Anh.

Cô ấy là người có thể chịu đựng được sự cô đơn.

Nghe thấy tiếng động, chị ấy ngẩng đầu lên nhìn, bất giác mỉm cười: "Lạc Di, em về rồi à."

Chị ấy lục ra một nắm kẹo, cố ý nhét vào tay Lạc Di, Lạc Di không ăn, chỉ lấy một viên kẹo để chơi: "Chị Tiêu, đã lâu không gặp, con chị đâu?"

Chị Tiêu vẫn ăn mặc giản dị, tóc cắt ngắn ngang vai, nụ cười ôn hòa, nhưng lại thêm chút phong thái của người có học thức.

Nhắc đến con gái yêu, chị ấy liền cười rạng rỡ: "Đang đi học, mấy hôm trước còn hỏi chị, dì Lạc đi đâu rồi, sao lại không thấy nữa rồi?"

Lạc Di rất thích những đứa trẻ ngoan ngoãn: "Ha ha, hôm khác mời mẹ con chị ăn cơm nhé."

Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Lạc Di đột nhiên thay đổi giọng điệu: "Chị Tiêu, chị có suy nghĩ gì về tương lai không?"

Chị Tiêu hơi ngạc nhiên, thuận miệng nói: "À, chị chỉ muốn yên ổn sống một cuộc sống bình dị, nuôi con khôn lớn, dạy dỗ nó thành tài là đã mãn nguyện lắm rồi."

Có một khoản thu nhập ổn định, có thể nuôi sống hai mẹ chị là được.

"Chị học khoa tiếng Trung à, còn muốn tiếp tục học không?" Lạc Di biết sinh viên hiện giờ đều được bố trí công việc, nhưng có một số người muốn tiếp tục học chuyên sâu, có người muốn đi du học, mỗi người đều có lựa chọn riêng.

Chị Tiêu xua tay: "Không nổi nữa, chị muốn đi làm sớm để kiếm tiền, bạn học cũ nói với chị, tính cách của chị khá thích hợp làm cô giáo, sẽ tranh giành giúp chị, xem có thể ở lại thủ đô hay không, thậm chí là đi dạy ở một trường cấp Ba cũng được, chị không muốn bị phân công về quê."

Nơi buồn bã như quê hương chị ấy không bao giờ muốn quay về nữa, ở đó lạc hậu, còn có đủ loại họ hàng cực phẩm khiến người ta khó chịu.

Chị ấy muốn ở lại, muốn cho con sự giáo dục tốt hơn.

Loading...