Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 635
Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:44:26
Lượt xem: 33
Cô ấy thật không hiểu nổi sao đám đàn ông lại thích người như Vương Ngữ Thần vậy chứ?
Ai ai cũng nâng cô ta thành nữ thần, đúng là mắt mù hết rồi.
Kể từ khi Vương Ngữ Thần cố ý quyến rũ nam sinh cô ấy thích, cô ấy liền chán ghét cô ta đến cùng cực.
Có phải tất cả đàn ông đều phải xiêu lòng dưới chiếc váy của cô ta, mới có thể thỏa mãn lòng hư vinh biến thái của cô ta không?
Vương Tích Văn mất hứng: "Ngữ Thần là người nhà của chúng ta, không giống, giờ cô ấy phải chịu khổ chịu tội tất cả đều do Lạc Di gây ra."
Nữ sinh đều không thích Vương Ngữ Thần, nhưng nam sinh thích nha.
Vương Thiên Du chỉ muốn nói một câu, đáng đời.
Bên kia, mấy cặp mắt yên lặng nhìn một cảnh này.
"Xem ra lời đồn là thật." Con cháu phòng thứ hai nhà họ Vương đương nhiên tụ tập cùng một chỗ, quan hệ giữa bọn họ và phòng thứ ba rất nhạt.
Nhưng chỉ cần một ngày lão tướng quân Vương còn chưa chết, bọn họ vẫn là người một nhà.
Hôm nay Hồ Đông Giác ăn diện rất cợt nhả, hình người dáng người: "Không ngờ Lạc Di cũng là người nhà họ Vương các người."
Cháu trai nhà họ Vương lộ vẻ mặt chán ghét: "Chớ nói nhảm, mẹ của nó chỉ là con bà cụ sinh ra từ thời còn ở nhà chồng cũ mà thôi, không liên quan gì đến nhà họ Vương chúng tôi."
Hồ Đông Giác nhíu mày: "Chú ba của cậu rất thích cô ta."
Cháu trai nhà họ Vương hừ lạnh một tiếng, không hề đặt đôi trai gái cho mẹ kế mình sinh ra vào mắt: "Chú ba của tôi chính là một thằng ngu, mẹ chú ta nói gì chú ta cũng nghe theo, còn có tác dụng hơn cả thánh chỉ."
Hồ Đông Giác chăm chú nhìn Lạc Di không chớp mắt lấy một cái, càng nhìn càng thấy thích, không cách nào hết hi vọng: "Nói thế tức là ông ấy chăm sóc cho Lạc Di như thế, đều vì bà cụ?"
"Chắc chắn là thế rồi." Cháu trai nhà họ Vương cũng không thích bà mẹ kế bên ngoài hiền thục bên trong ẩn giấu ác ý này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-635.html.]
Một ý nghĩ chợt xẹt qua não Hồ Đông Giác: "Cậu nói xem, hai nhà chúng ta thông gia thì sao nhỉ?"
Cơ bản thì con cháu nhà họ Vương đều chọn quan hệ thông gia với nhau, bọn họ tự nguyện, chọn một nhà mạnh cùng giai cấp hợp sức liên thủ, rất bớt việc.
"Anh nhìn trúng ai?"
Hai mắt Hồ Đông Giác tỏa sáng lấp lánh: "Lạc Di."
Cháu trai nhà họ Vương thoáng sửng sốt, rồi lập tức nhún vai, đúng là vẻ ngoài của Lạc Di khá xuất chúng, rất thu hút người khác, cơ mà lấy ra làm quan hệ thông gia thật là một chuyện tốt: "Cô ta không phải người nhà chúng tôi."
"Vậy thì biến cô ấy thành người của nhà họ Vương, này còn không phải chuyện đơn giản à?" Hồ Đông Giác ghé vào lỗ tai gã nói vài câu.
Bên kia, Lạc Quốc Vinh kéo tay con gái ngồi xuống: "Tiểu Di, quan hệ giữa con với chú ba nhà họ Vương khá tốt nhỉ?"
"Có đâu mà." Lạc Di gạt đi không còn một mống, cô vẫn rất quan tâm đến cảm thụ của mẹ mình: "Con không quen với chú ấy, cha mẹ không cần phải lo."
Bây giờ Lạc Quốc Vinh rất có niềm tin, không kinh sợ chút nào, ông cũng là người đã từng gặp được lãnh đạo đấy!
"Ừm, chờ tí tham gia hôn lễ xong thì chúng ta liền đi, trong bữa tiệc thì ăn nhiều hơn chút, chúng ta móc tiền ra biếu, phải ăn lại cho hồi vốn."
"Phụt, vâng ạ." Lạc Di không nhịn được cười, cha cô thật đáng yêu.
Một thanh niên trẻ tuổi tiến tới: "Lạc Di."
Lạc Di nâng cằm lên liếc mắt nhìn, không quen: "Anh là?"
"Anh là Vương Thiên Văn, cháu trai chi thứ hai nhà họ Vương, xếp thứ năm." Trong mắt người thanh niên kia có nét tự kiêu.
"À." Vừa nghe thấy đây là người nhà họ Vương thì nét mặt Lạc Di lập tức trở nên vô cùng lãnh đạm.
Mà quan tâm xem bọn họ đến từ phòng mấy làm cái khỉ gió gì, chỉ cần là họ Vương, cô liền không muốn đáp lại.
Phản ứng của cô không đúng cho lắm, Vương Tiểu Ngũ ho khan một cái, chủ động đưa tay ra: "Em có thể gọi anh là anh năm."