Cô đang suy nghĩ cho cha mẹ của mình, nếu như xây xong một cái trung tâm thương mại nhỏ này, cho dù không phải tự mình kinh doanh, để cho người khác thuê lại cũng được, chỉ dựa vào số tiền thuê nhà này thì bọn họ cũng có thể sống rất tốt.
Đây cũng được coi như là một con đường lui mà cô chuẩn bị cho bọn họ, đảm bảo cho bọn họ cơm áo sau này không cần phải lo lắng.
Về phần khu nhà máy, thì vẫn phải đi quy hoạch ở vùng ngoại ô mới tốt, ở đó giá đất cũng rất rẻ.
Hai vợ chồng Lạc Quốc Vinh đều rất động lòng, người Trung Quốc kiếm tiền đều thích mua nhà mua cửa hàng mua đất đai, sở thích này đều nằm trong các tế bào của mỗi thế hệ.
“Nhưng mà, chúng ta không có nhiều tiền như vậy.”
Lạc Di đã sớm thay bọn họ suy nghĩ kỹ, “Đem nhà của chúng ta đi vay thế chấp đi.”
So với lúc mới mua, giá trị của căn nhà này đã tăng lên một chút.
Ngô Tiểu Thanh cảm thấy không ổn, “Đó là nhà của con mà.”
“Vì vậy cho nên, con chỉ cho cha mẹ mượn để đi vay thế chấp mà thôi.” trong tay của Lạc Di lúc này quả thật không có bao nhiêu tiền, toàn bộ đều đã đổi thành thiết bị thí nghiệm.
Bút ghi âm và máy MP3 vẫn đang được đưa vào sản xuất, ước tính phải đến tận năm sau cô mới có thể được chia hoa hồng.
Kinh phí nghiên cứu khoa học thì cô không thể nào tham ô rồi.
Nhưng mà cô vẫn còn tài sản.
Tuy rằng cô không ngại đưa căn nhà này cho cha mẹ cô, nhưng cũng không muốn khiến cho bọn họ ỷ lại mình phát sinh tật xấu, trở thành những người vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-623.html.]
Cô không trông cậy vào bọn họ có thể kiếm được nhiều tiền, chỉ cần bọn họ có thể khỏe mạnh, có thể nuôi sống được chính bản thân mình là được rồi.
Cuối cùng, bọn họ vẫn lấy nhà để đi vay thế chấp, sau khi mua lại xưởng may và đất đai, cũng không vội vàng xây dựng lại bên đó, Ngô Tiểu Thanh bắt đầu thực hiện sự nghiệp của riêng mình.
Chờ làm ra một chút thành quả, kiếm được tiền lại dựa theo suy nghĩ của Lạc Di mà tiếp tục làm.
Bây giờ không có tiền, có nói gì cũng vô dụng.
Phòng nghiên cứu của Lạc Di bên này cũng đang tiến triển rất chậm, ông cụ Mạc đã gọi thêm cho cô mấy người trợ thủ tới, nhưng nói như thế nào đây nhỉ? Bọn họ đều có chút sự kiêu ngạo ở trong lòng, không muốn nghe chỉ thị của cô để làm việc.
Bọn họ đều là những nghiên cứu sinh của các trường đại học danh tiếng, đều là những người kiêu ngạo tự coi mình hơn hẳn người khác, cho nên bọn họ không hề lo lắng sau này sẽ không có đơn vị tốt thu nhận.
Lạc Di là một người lười dạy dỗ, cô rất bận rộn, không có thời gian và tinh lực để làm điều đó.
Vì thế cô đem mấy người bọn họ đi trả lại, chỉ để lại hai người trợ lý trông có vẻ rất thành thật, nhưng tính cách thì lại có chút đùn đẩy nhau, cái này cũng thật sự rất là phiền.
Cô cũng có suy nghĩ là sẽ tự mình tìm kiếm thêm vài người tới, nhưng vấn đề ở đây là, người nào có bản lĩnh người nào không có bản lĩnh cô hoàn toàn không thể nào biết được.
Chỉ nhìn vào tư liệu thôi thì cũng không biết được điều gì cả.
Cô đảo mắt, ngay lập tức có chủ ý, “Thầy ơi, không bằng chúng ta tổ chức một cuộc thi trí tuệ nhân tạo toàn quốc đi? Cũng tổ chức thêm một cuộc thi về vật lý nữa, để cho những người tham gia tự phát huy năng lực trí tuệ của bản thân mình.”
Cho dù là máy tính, hay là điện thoại di động, đều cần phải có các thao tác phối hợp của đội ngũ, quá trình nâng cấp bảo trì hàng năm, xử lý lỗi bug, những việc đó đều cần phải có sự hợp tác của đội ngũ.
Và quan trọng nhất đó chính là sự sáng tạo.
Hàng năm đều xuất hiện các khoa học kỹ thuật mới, muốn bảo trì sự chi phối tuyệt đối, còn phải đầu tư một khoảng thời gian rất dài cùng với tinh thần và thể lực của bản thân để làm nghiên cứu phát triển.
.