Cô viết rất thuận lợi, có ghi chép từ những thí nghiệm thành công, cộng thêm nền tảng tiếng Anh tốt, năng lực biểu đạt nội dung vô cùng chính xác, làm cho cô tương đối thuận tay.
Một tháng sau, luận văn cuối cùng cũng đã được viết xong, sau khi đưa cho ông cụ Mạc xét duyệt, ông cụ Mạc một chữ cũng không sửa, ngay lập tức đưa cho tạp chí khoa học hàng đầu Science.
Không lâu sau đó bài luận văn đã được thông qua xét duyệt, được đăng lên trang mới nhất của tạp chí, lập tức tạo ra sự chấn động mạnh mẽ.
Ông cụ Mạc là người đầu tiên nhận được thông báo, vô cùng vội vã đem đi khoe khoang cho tất cả đám học trò của mình một lượt, ừm, tiểu sư muội của các em rất là giỏi, các em có biết hay không?
Thầy hiệu trưởng cầm tờ tạp chí khoa học lao thẳng vào trong lớp học, khiến cho tất cả mọi người giật nảy mình hoảng sợ.
Có chuyện gì vậy?
Hiệu trưởng chạy đến đỏ bừng mặt, nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng trong đám người, “Lạc Di đâu rồi? Lạc Di.”
Lạc Di ngồi ở phía sau cùng, đang cầm bút vẽ nguệch ngoạc ở trên quyển nhật ký, nghe nói như vậy thì lập tức đứng lên, “Em ở đây.”
Hiệu trưởng dùng bước chân nhanh nhẹn không phù hợp với tuổi của ông tiến lên, kích động hỏi, “Lạc Di, Lạc Di, đây là em à?” Lạc Di nhàn nhạt liếc nhìn tờ tạp chí khoa học Science một cái, “Vâng ạ.”
Cô đã biết trước việc này, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, điều này đều nằm trong dự liệu của cô.
Thành quả nghiên cứu khoa học đã có, luận văn này làm sao có thể không thông qua cho cô được cơ chứ?
Lúc đó cô còn gửi thêm một chiếc MP3.
Không biết khi nào thì MP3 mới chính thức được đưa ra thị trường? Trước cuối năm không biết có được hay không đây? Công tác chuẩn bị giai đoạn đầu quá chậm rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-620.html.]
Hiệu trưởng giống như bị sét đánh trúng, ngây người vài giây, lập tức cười ha ha, tiếng cười vang dội khắp cả căn phòng.
Các thầy trò đều mờ mịt nhìn xung quanh, hiệu trưởng đây là bị điên rồi à?
Hiệu trưởng hưng phấn kêu to, “Tin vui lớn, luận văn của bạn học Lạc Di của trường chúng ta đã được công bố trên tạp chí khoa học Science, xin nhiệt liệt chúc mừng cho bạn học Lạc Di.”
Có một số người vẫn chưa kịp phản ứng, “Tạp chí khoa học Science?”
Giáo sư đang đứng trước bục giảng lúc này mới kịp phản ứng lại, không dám tin nhìn vào Lạc Di, là cô bé này sao?
Phải biết rằng, cho dù ông ấy dạy học mấy chục năm nay, đã phát biểu không ít bài luận văn học thuật, nhưng chưa từng có bài phát biểu nào được đăng trên tờ tạp chí đứng đầu này.
Thật sự là rất khó.
Nhưng cô bé Lạc Di này mới được bao nhiêu tuổi? Trong khoảng thời gian ngắn ông ấy có cảm giác cho dù hâm mộ cũng không thể nào làm được.
Hiệu trưởng cười không ngậm miệng lại được, vui mừng đến ngất trời, “Đó chính là tờ tạp chí nổi tiếng nhất thế giới tạp chí khoa học Science, có biết điều đó có nghĩa là gì hay không? đó là sự đại biểu cho trình độ học thuật đứng đầu thế giới, vô cùng giỏi, có một bài luận văn như vậy, các trường Đại học khắp nơi trên thế giới này đều sẽ tranh giành em, mà bạn học Lạc Di đã làm được điều này, em ấy năm nay chỉ mới có mười tám tuổi, vẫn còn là một sinh viên chính quy, thật sự là tương lai vô cùng rộng lớn.”
Các bạn học lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, tiếng vỗ tay vang lên như sấm, không khí vô cùng sôi động.
Hiệu trưởng càng nghĩ càng cảm thấy vui vẻ, “Bạn học Lạc Di, sao em lại nghĩ đến đề tài này? Em đã làm loại thực nghiệm này được bao lâu rồi”
Lạc Di mỉm cười, “Cũng rất là lâu rồi, khoảng hơn hai tháng.”
Hiệu trưởng: “...”
Cô để cho đám người nghiên cứu khoa học cùng một đề tài đến mấy chục năm như bọn họ làm sao chịu đựng được đây?
.