Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 614
Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:42:37
Lượt xem: 26
Lạc Quốc Vinh vội vàng kéo cô đi vào nhà: "Được được, để cha nấu cho con ăn ngay."
Người đứng xếp hàng nóng nảy, tiệm bớt một người nên không làm hết quá nhiều việc được.
"Lão Lạc, ông mau quay lại bán đi, ai cũng chờ ông đấy."
Lạc Quốc Vinh phất tay: "Con bé nhà tôi mới về tới, tôi muốn nói chuyện với nó, mấy người chờ một lát đi, còn nếu không chờ được thì cứ đi về."
Trời đất bao la không có gì bằng Tiểu Di, mặc kệ.
Ông chỉ muốn nấu một bữa thật ngon cho con bé thôi.
Nhóm khách hàng nhìn nhau, lão Lạc này cũng thiệt tình, bình thường đâu thấy ông thương con trai như thế đâu.
Có điều con gái trở về từ nước ngoài thì vui là đúng, nhưng dù sao cũng phải buôn bán chứ.
Lạc Di nhìn thoáng qua một vòng, không thấy Ngô Tiểu Thanh đâu: "Mẹ con đâu rồi?"
Lạc Quốc Vinh kéo cô ngồi xuống, lục lọi tìm đồ ăn ra, đặt hết xuống trước mặt con gái để cho cô ăn: "Bà ấy bị khu phố kêu đi rồi, nói là có chuyện."
Lạc Di nhớ tới chuyện mẹ kinh doanh quần áo đặt may, hơi lo lắng: "Chuyện gì thế ạ? Không làm khó mẹ chứ?"
"Không đâu, khu phố quan tâm nhà mình lắm, bình thường còn tới hỏi thăm xem có cần giúp đỡ gì không, nếu có thì cứ việc tìm bọn họ." Lạc Quốc Vinh kéo con gái đi vào trong, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người con gái.
"Tiểu Nhiên, tới tiệm lấy mấy món kho đi, lấy mỗi món một ít, chị con thích nhất là giò heo kho nên nhớ lấy món đó nhiều một chút. Sau đó lên khu phố gọi mẹ con về nhé."
Lạc Nhiên nhanh chóng lao ra ngoài: "Dạ vâng."
Lại nhìn thấy có hai người đàn ông xa lạ đứng ở cửa, hơi sửng sốt: "Ơ, hai người là ai thế?"
Lúc này Lạc Di nhớ tới A Văn và A Vũ: "À, đây là..."
Cô không biết nên nói như thế nào, nhức đầu quá, Nhiếp Khôn Minh không tính kêu hai anh vệ sĩ này về mà bảo bọn họ tiếp tục đi theo cô để bảo vệ an toàn cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-614.html.]
Lạc Di cảm thấy không cần thiết phải như thế, trong nước vẫn rất an toàn.
Sống khiêm nhường một chút ở trong nước thì ai lại theo dõi cô chứ?
Cô còn đang tìm cách trả lại, có hai người đi ra đi vào cùng như thế thì khoa trương quá.
A Văn xách ba cái vali lớn đi vào: "Chúng tôi là vệ sĩ của cô Lạc, bên trên phát tiền lương, chỉ cần cung cấp chỗ ở cho chúng tôi là được.”
Chân Lạc Quốc Vinh mềm nhũn, suýt chút nữa té ngã, chuyện này là sao đây?
“Tiểu Di, con đã làm gì thế?” Ông cũng không ngốc, thường thức bình thường vẫn phải có.
"Chuyện này... Chuyện này...” Lạc Di mặt ủ mày chau: "Con cũng không muốn có vệ sĩ, nhưng người ta nhất quyết muốn phái cho con hai người.”
Lạc Nhiên ngơ ngác, quốc gia còn phụ trách phái vệ sĩ à? Còn không cần trả tiền lương? Đây là lần đầu tiên cậu bé nghe nói có chuyện tốt như vậy đấy.
Bỗng nhiên trong đầu cậu bé hiện lên một suy nghĩ, la toáng lên: "Chị ơi, có phải chị thành lãnh đạo lớn rồi không?”
Chỉ có lãnh đạo mới có vệ sĩ đi theo.
"Nghĩ nhiều rồi.” Lạc Di day mi tâm: "Đừng có ra ngoài nói bậy, có biết không? Đây là đồng nghiệp của chị.”
Lạc Nhiên hỏi lại với vẻ khó hiểu: "Không phải chị là sinh viên à? Lấy đâu ra đồng nghiệp?”
Sinh viên thì chỉ có bạn học thôi có được không? Mặc dù cậu bé còn nhỏ tuổi nhưng cũng đừng tùy tiện gạt cậu bé như thế chứ.
Lạc Di liếc mắt nhìn hai người một cái, tuổi này trông cũng không giống bạn học của cô mà.
Con nít bây giờ không dễ lừa tí nào, khi còn nhỏ đáng yêu biết bao nhiêu, cô nói cái gì thì Tiểu Nhiên tin cái đó.
Lạc Quốc Vinh phản ứng rất nhanh: "Thì nói là nhân viên mới tạm thời.”
Lạc Di mỉm cười ngọt ngào: "Cái này được nè, vẫn là cha thông minh nhất, không hổ là cha của con.”
Lạc Quốc Vinh được khen mặt mày hớn hở, cứ vây xung quanh hỏi han con gái ân cần, giống một người cha ngốc vậy.