Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 613

Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:42:35
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sân bay, Tiêu Thanh Bình nắm tay Lạc Di không buông, có vô số lời muốn nói, trong lòng đủ loại cảm xúc nhưng lời tới bên môi rồi vẫn không thốt ra tiếng được.

Lạc Di ngẩng đầu nhìn anh: "Chờ em tạo ra được di động thì chúng ta có thể liên lạc mọi lúc mọi nơi rồi, anh chờ em nhé."

"Được."

"Nhớ phải giữ khoảng cách với người khác phái..." Lạc Di suy nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: "Còn nữa, có khi cũng phải để ý người cùng giới tính."

"Được."

Trong lòng Lạc Di thấy hơi khó chịu, ghét nhất là cảnh này, thế mà anh vẫn nhất quyết muốn tới đưa tiễn mà không chịu nghe khuyên bảo: "Phải ăn uống đàng hoàng, mặc dù việc học quan trọng nhưng đối với em thì sức khỏe của anh còn quan trọng hơn."

"Được."

Cảm giác phiền muộn dâng lên trong lòng, Lạc Di vuốt ve gương mặt anh: "Nếu nhớ em thì cứ viết thư cho em."

"Được." Trong mắt anh đầy vẻ quyến luyến không muốn chia xa.

Lạc Di lắc đầu, cố gắng vứt bỏ sự thương cảm kia, lộ ra một nụ cười thật tươi: "Anh có gì muốn nói không?"

Đám đông bắt đầu di chuyển về một góc, chàng trai nhìn cô với vẻ đầy yêu thương: "Anh yêu em."

Tháng tư, nhịp tim của Lạc Di đập nhanh như bị điện giật, cả người cảm thấy tê dại âm ỉ.

Hóa ra đây là cảm giác rung động.

Cô khẽ than thở: "Tiêu Thanh Bình, em nghĩ, em thật sự yêu anh."

.....

Cho dù ngồi ở khoang hạng nhất nhưng qua một chuyến bay đường dài, Lạc Di vẫn mệt lả như cũ.

Lúc Lạc Di xuống máy bay thì cảm thấy cả người lâng lâng, bước hụt suýt thì té ngã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-613.html.]

A Vũ bên cạnh đỡ cô đúng lúc: "Có khỏe không?"

Lạc Di vỗ mặt mình, cố gắng làm mình tỉnh táo lại, lần này trên máy bay cô ngủ không ngon giấc.

"Không sao cả."

Trước đó cô không thông báo cho cha mẹ biết chuyện hôm nay mình về nước, vậy nên mang hành lý đi xe thẳng về nhà.

Xe dừng lại trước cửa nhà, Lạc Di bước xuống xe ngẩn ngơ nhìn ngôi nhà vừa quen thuộc vừa xa lạ, vẻ mặt hơi thẫn thờ.

Trời chiều ngã về tây, cửa tiệm cách vách vẫn xếp hàng dài như cũ, tiếng xôn xao không dứt, mùi thịt kho lan tỏa, cảm giác phố phường náo nhiệt quen thuộc.

"Chị." Một giọng nói quen thuộc vang lên, là Lạc Nhiên, cậu bé vừa tan học về nhà thì thấy người đứng trước cửa, lập tức kích động lao tới: "Chị ơi, cuối cùng chị cũng về rồi sao, em nhớ chị lắm luôn đó, sao chị ở nước ngoài lâu vậy? Em lo cho chị mãi."

Cậu bé ôm Lạc Di, vành mắt ửng đỏ, thiếu niên mười lăm tuổi ngây ngô đáng yêu.

Lạc Di xoa đầu Lạc Nhiên, cuối cùng cũng có cảm giác chân thật: "Có mang về cho em mấy vali đồ ăn vặt của Mỹ đấy."

Lạc Nhiên hưng phấn hoan hô, quá tuyệt vời: "Cha mẹ ơi, chị về rồi nè."

Cậu bé hô to một tiếng, có một người nghiêng ngả lảo đảo lao ra từ cửa hàng mặt tiền bên cạnh, là Lạc Quốc Vinh.

Vành mắt Lạc Quốc Vinh đỏ bừng, chạy tới ôm thật chặt Lạc Di: "Con gái cưng của cha về rồi."

Ông nhớ muốn chết, cái con bé này vừa bay đi là như diều đứt dây, tìm mãi không thấy người.

Hai tháng mà chỉ gọi một cuộc điện thoại báo bình an, nhờ ông cụ Tiêu mang về một lá thư, haiz.

Nước mắt của Lạc Di trào ra: "Cha ơi, con nhớ cha lắm."

Lạc Quốc Vinh kéo con gái ra để ngắm nghía, gầy rồi: "Vậy sao không về sớm một chút? Nói đi một tháng mà cuối cùng lại thành hai tháng, khiến cha lo tới mức không ngủ được, rốt cuộc con gặp chuyện gì thế, sao lại gầy như thế này? Không ăn uống gì hết à?"

Ông ấy thấy xót quá, hồi còn nhỏ Tiểu Di không có gì ngon để ăn, có lẽ là để lại di chứng nên ăn mãi vẫn không mập lên được, vậy mà bây giờ còn gầy đi.

"Có gầy đâu ạ, chỉ là cao lên thôi." Lạc Di cao một mét sáu tám, có cao lên một chút nhưng cân nặng thì không thay đổi: "Cha ơi, con muốn ăn sườn xào chua ngọt, canh tam tiên, cá hầm cải chua mà cha nấu, ở nước ngoài mà con chỉ muốn ăn đồ mà cha nấu thôi."

.

Loading...