Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 611
Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:42:30
Lượt xem: 45
Lạc Di nhướng mày, buổi tối ăn nhiều quá nên cô hơi no rồi: "Có chuyện gì thì nói thẳng đi ạ."
Nhiếp Khôn Minh vẫn còn hai quầng thâm mắt như cũ, dáng vẻ thiếu ngủ trầm trọng: "Tiếp theo cháu muốn nghiên cứu cái gì?"
Khóe miệng Lạc Di giật giật, được lắm, còn tàn nhẫn hơn cả Chu Bái Bì.
"Cho cháu nghỉ ngơi cái đã, mọi người cũng đâu tiêu hóa được nhiều như vậy đâu."
Cô cảm thấy bọn họ thiếu hụt nhân lực nghiêm trọng.
Nhiếp Khôn Minh lại cảm thấy người tài giỏi thường nhiều việc, người có đầu óc thông minh như Lạc Di thì phải biết tận dụng triệt để.
"Ở nước ngoài đã trải hai tuyến đường, nhưng trong nước chúng ta chỉ mới có một tuyến lẻ loi, trong khi thứ chúng ta không thiếu nhất chính là sức lao động."
Lúc này Lạc Di không muốn gì cả, chỉ muốn đi ngủ một giấc: "Trong lòng cháu hiểu, để cháu phát biểu luận văn trước đã."
Luận văn không thể viết ra ngay được, cô phải viết thật cẩn thận, tranh thủ một lần khiến người ta ấn tượng.
Lần đầu cô bộc lộ quan điểm nên nhất định phải xuất sắc mới được.
Nhiếp Khôn Minh day mi tâm, lời nói thấm thía: "Tất cả hạng mục đều chia cho cháu mười phần trăm lợi nhuận, vậy nên phải nỗ lực lên đấy."
Lạc Di trợn trắng mắt: "Nhưng cháu đã lấy được đồng nào đâu."
Cô có thể thông cảm quốc gia cần dùng tiền gấp nên không có ý đòi hỏi, vậy nên đừng lôi chuyện tiền nong ra nói mãi như thế.
Nhiếp Khôn Minh khẽ lắc đầu, mở ngăn kéo lấy một cái hộp ra: "Bên trên nói đây là khen thưởng cho cháu."
Là bộ trang sức hồng bảo thạch mà Lý Dương đưa, cuối cùng vẫn rơi vào tay Lạc Di.
Lạc Di hơi bùi ngùi: "Vậy tro cốt..."
Nhiếp Khôn Minh sớm biết cô là một người trọng tình trọng nghĩa, nhưng không ngờ cô cũng có một chút cảm tình với Lý Dương, điều này rất kỳ quái: "Toàn bộ đều theo ý cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-611.html.]
"Cảm ơn." Lạc Di mỉm cười: "Cháu ăn vài bữa cơm của ông ấy, nhận quà của ông ấy, đồng ý sẽ nhặt xác cho ông ấy, nếu cháu đã nói thì phải làm cho được."
Bỗng nhiên Nhiếp Khôn Minh hiểu được một chút, đây là nghĩa khí!
Chịu ân như nước nhỏ giọt, đền ơn báo đáp như dòng suối tuôn, đây là nghĩa khí.
Ơn một bữa cơm, ngàn vàng đáp lại, đó cũng là nghĩa khí.
Mặc dù Lạc Di con gái, trông thì điềm đạm bình tĩnh nhưng lại có dáng vẻ thong dong tính cách hào hiệp mà người thường không có.
Tiệm cà phê, mọi người đã có mặt từ sớm.
Lạc Di và Tiêu Thanh Bình đến vừa đúng giờ, thấy bọn họ đang nói chuyện rất hăng say, quơ tay múa chân rất hưng phấn.
Hai người nhanh chóng ngồi xuống: "Mọi người thương lượng được ý kiến gì hay à?"
Mọi người nhìn nhau, Richard mở miệng đầu tiên: "Bọn anh tính hợp tác."
"Là sao?"
Thật ra rất đơn giản, là mỗi người đều góp một phần bài hát có bản quyền, gom lại vào trong kho âm nhạc của máy tính rồi lắp một cái máy tính ở mỗi điểm tiêu thụ, đến lúc đó áp dụng chế độ tính tiền theo tháng, để khách hàng chọn lựa thoải mái.
Đương nhiên, không muốn tính tiền theo tháng cũng được, tính tiền theo bài thì giá cũng không cao, ai cũng có thể chi trả nổi.
Lạc Di nghiêm túc nghe xong, còn đưa ra hai kiến nghị: "Ý tưởng này không tồi, mọi người còn có thể thường xuyên tổ chức hoạt động giảm giá để đẩy mạnh tiêu thụ, ví dụ như ngày hội giảm giá, mua một tặng một, tặng bài hát miễn phí vào ngày sinh nhật chẳng hạn."
"Hơn nữa phải bắt kịp thời đại, thường xuyên cập nhật kho âm nhạc, hợp tác với bài hát hot nhất, dẫn dắt trào lưu."
Mặc dù chỉ là những gợi ý đơn giản nhưng lại vượt xa thời đại khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Ada không khỏi tán thưởng: "Annie, sao em lại biết nhiều vậy?"
Lạc Di cầm cà phê lên ngửi mà chưa uống với vẻ không quá để ý, cô thích ngửi mùi cà phê nhưng không dám uống nhiều.
Uống nhiều quá tim chịu không nổi.
.