Lạc Di vuốt ve nhẫn, cười tủm tỉm nói: "Em đang cứu cô ta mà."
Tiêu Thanh Bình cố nén cười hỏi: "Sao lại nói thế?
Lạc Di nghiêm túc nói: "Dịu dàng dạy cho cô ta biết cuộc đời hiểm ác, sau này sẽ không vấp ngã ở cùng một chuyện như thế nữa."
"Ha ha ha."
Hai người đi dạo đến khuya, ăn một bữa tối phong phú dưới ánh nến bên ngoài rồi mới trở về.
Xe vừa chạy vào đã có người chào đón: "Hai vị, đoàn trưởng Vương mời hai người tới phòng họp để gặp mặt ạ."
Trong phòng họp đầy người, mọi người đang thảo luận vô cùn sôi nổi, đã bạc bạc xong hợp đồng mấy triệu nhưng thực tế thì trong tay chưa có gì.
Hiện tại hai xưởng điện tử không đủ dùng, còn phải mua thêm.
Còn phải xây dựng dây chuyền sản xuất, thêm kỹ thuật vào, các hạng mục công việc cần phải truyền đạt xuống, công việc chồng chất nhưng ai cũng vô cùng hăng hái.
Cửa được mở ra, toàn là khói thuốc khiến người ta phải sặc, Lạc Di ho sặc sụa khiến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Tiêu Thanh Bình hơi nhíu mày, kéo cô lui về sau vài bước.
Đoàn trưởng Vương nhanh chóng bảo mọi người mở cửa sổ để mùi khói thuốc tan đi.
Mặc dù mọi người cảm thấy Lạc Di kỹ tính quá nhưng người ta là người có công nên mấy chuyện vặt vãnh này có thể bỏ qua được.
Cuộc họp lần này là do nhà ngoại giao Chương chủ trì, giám đốc Phương làm trợ lý, tụ tập rất nhiều tinh anh trong ngành sản xuất.
Có vài người là lôi kéo được từ những xí nghiệp nổi tiếng, có vài người là gọi tới từ tronng nước.
Nhà ngoại giao Chương vẫy tay với Lạc Di: "Cuối cùng hai người cũng về rồi, mau vào ngồi đi."
Lạc Di không muốn vào, chỉ đứng ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-610.html.]
Nhiều người chen chúc hút thuốc cạnh nhau như vậy, cái mùi đó... Khó diễn tả thành lời được.
Người hút không cảm thấy hôi nhưng cô lại vô cùng nhạy cảm với mùi thuốc lá.
"Kỹ thuật đã nộp lên rồi, hợp đồng đầu tiên cũng ký xong, chờ ngày mai giải quyết xong chuyện nguồn nhạc là nhiệm vụ của chúng cháu đã hoàn thành thuận lợi, không còn chuyện gì liên quan đến chúng cháu nữa."
Thành quả nghiên cứu lúc trước đều giấu giếm, chỉ ghi vào hồ sơ, nhưng mp3 lần này là công khai, là lần đầu tiên Lạc Di và Tiêu Thanh Bình lấy thân phận người nghiên cứu và phát triển để công khai.
Chủ yếu là vì tính ra thì mp3 thiên hướng dân dụng, là loại máy nhỏ để nghe nhạc, không tính là thành quả nghiên cứu khoa học quan trọng gì.
Thuộc về loại sản phẩm mang tới hiệu quả và lợi ích về mặt kinh tế, không tính là hạng mục tuyệt mật.
Về bản chất thù không khác gì kỹ sư của những ngành sản xuất khác.
Đương nhiên, cũng là vì lót đường cho Lạc Di, giúp cô có thêm lý lịch, để cho cô lấy đi làm luận văn.
Chỉ vì cái này không nhạy cảm nhất.
Tương lai cô cần nhờ chuyện này để làm bước đệm đầu tiên bước vào ngôi trường tốt nhất, mp3 càng thành công thì các trường học lớn càng đánh giá cao cô, có thể cho cô thuận lợi bước chân vào trường học, cũng có thể nhận được rất nhiều cơ hội tốt.
Nhà ngoại giao Chương cũng hết cách với cô, đành phải tìm Tiêu Thanh Bình: "Tiểu Tiêu, cháu giải thích cặn kẽ hơn cho mọi người về kỹ thuật đi, có vài chỗ vẫn chưa rõ ràng."
Tiêu Thanh Bình kinh ngạc nhìn bọn họ, ánh mắt như đang nhìn một đám thiểu năng trí tuệ đáng thương.
Mọi người: ...
Mặc dù cảm thấy đây là kỹ thuật đơn giản nhất nhưng Tiêu Thanh Bình vẫn kiên nhẫn giảng giải, tuy nhiên vẫn còn vài người chưa hiểu.
Anh hơi nóng nảy rồi, lấy bút ghi âm ra: "Để tôi lặp lại lần nữa, nếu còn không hiểu..."
Vậy thì anh cũng bó tay, chỉ có thể để bọn họ nghe đi nghe lại bản ghi âm thôi.
Lạc Di ngồi ngoài cửa đọc sách, cô đã tập thành thói quen nếu có thời gian thì sẽ đọc sách.
Nhiếp Khôn Minh không tham gia cuộc họp, không biết ông ấy đang làm gì mà ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
Ông ấy gọi Lạc Di vào văn phòng, đây một đĩa bánh hoa quế mới làm xong tới trước mặt cô: "Ăn đi."