Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 606

Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:42:20
Lượt xem: 32

Tiêu Thanh Bình gọi mấy món: "Thêm một phần cơm chiên hải sản, một phần salad rau dưa và một ly latte."

Richard ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái, hai người mặc đồ đôi đấy à? Đều là áo sơ mi trắng và quần jeans xanh, trẻ trung phơi phới, phong cách thoải mái.

Cho dù chỉ là quần áo đơn giản như thế nhưng cũng tạo ra phong thái khác biệt, đúng là người đẹp thì mặc gì cũng đẹp.

"Các cậu còn chưa ăn gì à?"

Nước trái cây của Lạc Di được bưng lên, cô uống một ngụm, cũng được, không ngọt quá: "Bận quá nên không kịp, em muốn xử lý xong hết mọi chuyện trước khi về nước."

Cha mẹ đều ngóng trông cô về đấy.

Ada kêu lên một tiếng: "Khi nào thì em về?"

Lạc Di dựa ra sau với vẻ lười nhác, da thịt trắng nõn như phát sáng lên: "Vừa đặt vé máy bay ba ngày sau."

Mọi người đều giật mình: "Sao gấp thế?"

Lạc Di quét mắt nhìn một vòng: "Vậy nên mới mời tất cả mọi người tới, em không có thời gian để hẹn riêng từng người."

Thì ra là thế, khó trách, mọi người đều hiểu được tại sao cô lại vội vàng như thế.

Ada chủ động hỏi: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Lạc Di nhìn Tiêu Thanh Bình một cái, Tiêu Thanh Bình đặt cái mp3 lên bàn: "Đây là thành quả nghiên cứu của tôi và Annie trong khoảng thời gian gần đây, cô ấy thích nghe nhạc, muốn được nghe nhạc mọi lúc mọi nơi nên mới có linh cảm này."

Anh giới thiệu đơn giản về sản phẩm, còn làm mẫu cho mọi người xem.

"Đây là máy nghe cầm tay sao?" Mắt Joe sáng lên, cầm lấy nhìn tới nhìn lui: "Có thể dùng Anh được không? Trên đây ghi nhãn hiệu à?"

"Có thể dùng tiếng Anh." Trên mặt Tiêu Thanh Bình mang theo nụ cười: "Merak là tên mà chúng tôi nghĩ ra, thế nào?"

Merak, sao Thiên Tuyền trong chòm sao Bắc Đẩu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-606.html.]

Helen ngắm nghía một hồi, bắt đầu bắt bẻ: "Cái này không thể dùng băng từ được thì sao có thể dẫn nhạc vào? Người bình thường mua cũng không dùng được."

Chẳng khác gì sản phẩm thất bại.

Bít tết được bưng lên, Lạc Di cầm lấy d.a.o nĩa cắt một miếng nhỏ: "Đúng vậy, cho nên mới mời mọi người tới đây."

Cô cắn một miếng bít tết, tươi ngon mọng nước, chất lượng không tồi.

"Ada, công ty đĩa nhạc nhà chị có bao nhiêu ca khúc trong kho? Ý em là những bài có bản quyền ấy."

Ada suy nghĩ: "Chắc là có mấy ngàn bài gì đó."

"Good." Lạc Di chậm rãi ăn bít tết, vừa thong dong vừa tao nhã: "Em tính thế này, nếu hợp tác thì nhà chị miễn phí cho em ba mươi bài hát bản quyền..."

Ada sửng sốt: "Miễn phí? Vậy nhà chị được lợi gì chứ?"

Từ khi bắt đầu làm hạng mục này, Lạc Di đã cân nhắc kỹ từng bước rồi: "Có rất nhiều lợi ích, thứ nhất, trong kho âm nhạc của mỗi một cái mp3 mà bọn em bán được đều có bài hát của công ty nhà chị, đây là một cách quảng cáo miễn phí với quy mô lớn công ty nhà chị đấy."

"Thứ hai, nhà chị có được ưu tiên bán bản quyền."

"Thứ ba, chị nghĩ lại đi, mỗi một cái mp3 được bán ra thì nhà chị sẽ có thêm một khách hàng, không thể nào có chuyện bọn họ chỉ nghe mỗi ba chục bài hát này được, vậy thì cơ hội kiếm tiền tới rồi."

Những người ở đây đều giật mình, không khỏi nghiêng về phía Lạc Di.

Ada vội vàng hỏi: "Vậy là sao?"

Khóe môi Lạc Di hiện lên nụ cười tự tin: "Chuẩn bị một máy tính phát nhạc ở mỗi điểm bán cho khách hàng thoải mái lựa chọn bài hát yêu thích, rồi thu phí nhất định..."

Nói tới đây, mọi người hít hà, ánh mắt Ada tỏa sáng lấp lánh, đây là một con đường phát tài.

Lạc Di mỉm cười rồi tiếp tục nói: "Đặt phí sử dụng rẻ một chút để bất cứ người dùng nào cũng có theer chi trả được, rồi tạo thói quen tiêu phí cho người dùng, hoặc là lập ra chế độ tính tiền theo tháng, chị nghĩ lại đi, nếu một người đổi ba mươi bài hát một tháng thì thị trường đó sẽ lớn đến mức nào chứ? Đó là một vùng biển rộng đấy."

.

Loading...