Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 603

Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:42:13
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn trưởng Vương rướn cổ nhìn vào, trong miệng còn nói: "Đừng sốt ruột, đừng sốt ruột. Cô ấy đã nói như vậy, tức cô ấy biết rõ mình đang làm gì, chắc sắp ra thành phẩm rồi."

Nhiếp Khôn Minh kinh ngạc nhìn ông ta: "Ông không vội sao?"

"Không vội." - Đoàn trưởng Vương thể hiện mình là một người rất bình tĩnh.

Nhiếp Khôn Minh cười ha ha: "Vậy tại sao trong tay ông còn cầm cây lau nhà?"

Đoàn trưởng Vương khẽ sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống, tay phải nắm chặt cây lau nhà, trước khi đến đây ông ta đang lau sàn trong phòng Lạc Di.

Không còn cách nào khác, trong phòng của cô có quá nhiều tư liệu, không thể cho người không phận sự vào được.

Cô không có thời gian dọn dẹp, nên chỉ có thể để người đáng tin cậy làm, khoảng thời gian này chỉ có đoàn trưởng Vương rảnh rỗi nhất.

Ông ta cười khan vài tiếng: "Quên mất, quên mất."

Ông ta đặt cây lau nhà sang một bên, lau mặt một cái, lại ra dáng cán bộ lãnh đạo chân chính.

Nhà ngoại giao Chương vuốt tách trà: "Nói xem, liệu cô ấy có thành công không?"

"Đương nhiên, không còn nghi ngờ gì nữa." - Nhiếp Khôn Minh rất có lòng tin.

Cùng lúc đó, đoàn trưởng Vương lại có chút chần chừ: "Hẳn có thể."

Lời vừa dứt, hai người nhìn nhau.

Đoàn trưởng Vương hơi tò mò: “Anh Nhiếp rất xem trọng cô ấy nhỉ?”

Nhiếp Khôn Minh cảm thấy ngay cả máy tính mà cô còn nghiên cứu ra được, MP3 chỉ là chuyện nhỏ.

"Từ khi còn bé, cô ấy chưa bao giờ rơi mắc xích, là một cô gái sáng suốt giữa xã hội loài người, vừa thông minh lại đáng yêu."

Đoàn trưởng Vương không thể tưởng tượng nổi, bèn hỏi lại: "Cô ấy khi còn bé rất đáng yêu sao? Không thể nào? Bây giờ cô ấy rất học hằn, đáng lẽ khi còn bé cô ấy phải như vậy mới đúng."

Thiếu cái gì cũng đưa tay về phía ông ta, nếu không lấy được vật liệu, cô sẽ trừng mắt nhìn với vẻ mặt như thể ông ta là một kẻ vô dụng, thực sự làm người khác phát cáu.

Nói trắng ra, công việc hiện tại của đoàn trưởng Vương là bộ trưởng hậu cần của Lạc Di, bị cô giày vò đến kiệt sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-603.html.]

Nhiếp Khôn Minh không khỏi bật cười: "Ha ha ha, thật là một cô bé đáng yêu."

Bỗng nhiên có người hét lên: "Cửa mở rồi."

Tầm mắt của mọi người đều nhìn sang, chỉ thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi cười nhẹ nhàng, sóng vai bước ra.

Gặp vẻ mặt này, trái tim của mọi người đều chùng xuống.

Thế nhưng đoàn trưởng Vương vẫn muốn xác nhận lại lần nữa: “Lạc Di, Tiêu Thanh Bình, thế nào?”

“Thành công rồi.” - Lạc Di làm ra tư thế chiến thắng.

Trong nháy mắt, khung cảnh tràn ngập niềm vui, mọi người vui vẻ ra mặt, lại có thể kiếm tiền rồi!

Tiêu Thanh Bình giới thiệu sản phẩm mới cho mọi người, MP3 có vẻ ngoài mượt mà, cảm giác cầm trên tay rất tuyệt, nhỏ gọn đẹp mắt, không chiếm diện tích khi mang theo bên mình.

Chỉ cần nhấn nhẹ nút, âm nhạc du dương sẽ phát ra, có thể phát tổng cộng ba mươi bài hát.

Mọi người đều chăm chú lắng nghe, phấn khích đến mức không thể tự kiềm chế.

Lạc Di nâng cằm, nhàn nhạt ném ra một quả bom: “Bây giờ còn một vấn đề cần phải giải quyết.”

Thái độ của đoàn trưởng Vương khá tốt: "Là gì vậy? Cháu nói đi."

Lạc Di mấp máy môi, nói: “Việc này vẫn là để cháu làm đi, chú không được.”

Đoàn trưởng Vương bị khinh thường, nhịn không được mà bật cười: “Cháu không nói, sao biết chú không được?”

Lạc Di vuốt ve MP3, đợt này có tất cả mười cái: "Giải quyết vấn đề nguồn âm thanh."

“Gì cơ?” - Đoàn trưởng Vương nghe không hiểu.

Lạc Di lười giải thích, Tiêu Thanh Bình tiếp lời đầu, kiên nhẫn giải thích sơ qua.

"MP3 đã được nghiên cứu chế tạo thành công, nhưng bài hát tới từ đâu đây? Hiện giờ máy tính và mạng chưa phổ biến, làm sao người mua có thể lấy được nguồn của bài hát? Nếu vấn đề này không được giải quyết, mọi thứ đều là nói suông, không có cách nào để bán."

Mọi người nhìn nhau, ngơ ngác mờ mịt, không phải sao?

Không nói thì không biết, nói rồi lại giật mình.

.

Loading...