Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 596

Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:41:58
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lisa sợ hãi đến mức bật khóc, ra sức kêu cứu, khỏi phải nói thảm đến mức nào.

Các sinh viên khác túm tụm lại với nhau, run bần bật, hận không thể biến mất ngay lập tức, không ai dám tiến tới cứu cô ấy.

Lạc Di lấy một thứ giống như vậy từ trong túi ra, cô nhìn vài lần, nhẹ nhàng thở dài một hơi, liều thôi.

"Được rồi, đừng hô đánh hô g.i.ế.c nữa, để tôi qua."

Awen lo lắng đến phát điên, "Cô Lê, không được, mau trốn đi."

Lạc Di chậm rãi đi tới, vẻ mặt rất bình tĩnh: “Bà không có con phải không."

Câu này có chút lạc đề, người phụ nữ mặc kimono sửng sốt: "Cái gì?"

Lạc Di dừng lại cách ba mét, cô nhướng mày: "Xem ra tôi đoán đúng rồi, thế nên bà vĩnh viễn không hiểu được cảm giác của người làm cha mẹ, Lý Dương có thể làm bất cứ điều gì vì tôi, thà c.h.ế.t cũng không muốn làm tổn thương đến một cộng tóc của tôi."

Người phụ nữ mặc kimono bị chọc vào nỗi đau, hai mắt đỏ ngầu, bà ta chĩa s.ú.n.g vào Lạc Di, lớn tiếng hét: “Đừng vòng vo nữa, nói mau.”

Lạc Di bình tĩnh nhìn khẩu s.ú.n.g trong tay bà ta rồi lại nhìn Lisa sợ đến mức suýt ngất đi, người phụ nữ này quá hoang tưởng rồi: “Tháo khẩu trang xuống, để tôi nhìn mặt bà."

Cô không sợ hãi chút nào và còn đưa ra một yêu cầu kỳ lạ một cách bình tĩnh và tự tin.

Người phụ nữ mặc kimono chưa bao giờ gặp một cô gái kỳ lạ như vậy: "Tại sao?"

“Đừng hỏi, hỏi vì…” Lạc Di đảo đảo tròng mắt: “Vì tôi tò mò rất muốn biết người tình của Lý Dương trông như thế nào, có xứng với ông ấy không?”

Người phụ nữ mặc kimono sững lại hai giây, sau đó tức giận nói: "Tôi không phải Lý Dương, tôi sẽ không bị cô lừa, tôi biết cô muốn lừa tôi bỏ tay ra."

Cũng không thông minh lắm, Lạc Di nghĩ trong lòng, cô lại bước thêm hai bước, thầm tính toán khoảng cách: “Bà khá cảnh giác đó, bà đã theo ông ấy bao nhiêu năm rồi? Nói cho tôi biết chuyện của ông ấy, tôi cũng dễ viết văn bia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-596.html.]

Tâm trí của người phụ nữ mặc kimono hoàn toàn bị lời nói của cô lôi kéo: "Văn bia?"

Lạc Di lại bước thêm một bước, cô đưa tay ra hiệu sau lưng: “Ông ấy hình như đã dự đoán được điều gì đó, ông ấy bảo tôi đến thu thập t.h.i t.h.ể của ông ấy và chôn cất ở quê, tôi phải lập bia một cho ông ấy, đây là trách nhiệm của người thế hệ sau, người khác không thay thế được, bao gồm cả người tình của ông ấy, đàn ông muốn có con không phải vì muốn nối dõi sao đời sau, hàng năm đến thăm mộ ông ấy vào mấy dịp lễ sao?”

"Anh ấy ngốc quá." Người phụ nữ mặc kimono bối rối, đôi mắt ướt đẫm, rất buồn:"Vì một đứa con gái không tim không phổi... anh ấy nhất định là đã hối hận rồi."

Bà ta cũng muốn sinh cho gã một đứa con, nhưng...

Bà ta thực sự muốn g.i.ế.c đứa con gái này sao?Đây là con của Lý Dương...

Lạc Di thản nhiên nói: “Vậy lại chưa chắc, ông ấy c.h.ế.t trong nụ cười, đời này của ông ấy đã quá khổ, cái c.h.ế.t đối với ông ấy là một sự giải thoát.”

“Cô nói bậy.” Người phụ nữ mặc kimono kích động, khẩu trang lệch đi, lộ ra khuôn mặt.

Quả nhiên nhìn có chút giống bức chân dung, bà ta thoạt nhìn rất bình thường, nhưng đôi mắt lại khá nổi bật.

Lý Dương sẽ thích loại phụ nữ này sao? Chắc là không đâu, dù sao thì Vương Ỷ cũng đẹp như vậy, phải xem lại gu thẩm mỹ của ông ấy rồi.

Lạc Di hơi nheo mắt lại, cô đột nhiên ôm ngực, bộ dạng khó thở.

"Tôi...bị hen suyễn, thuốc, thuốc của tôi..."

Cơ thể cô run rẩy, sắc mặt tái nhợt trông như sắp chết.

Chuyện đột nhiên xảy ra, người phụ nữ mặc kimono ngây người, không biết phải làm sao.

Lạc Di không biết là cố ý hay vô ý mà cơ thể nghiêng ngả ngã về phía bà ta.

Chỉ cách một sải tay, Lạc Di đột nhiên cử động, vung mạnh về phía người phụ nữ mặc kimono, động tác rất nhanh và dứt khoát.

.

Loading...