Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 593
Cập nhật lúc: 2025-03-20 21:41:51
Lượt xem: 39
Tiêu Thanh Bình nhìn thế nào cũng thấy cô dễ thương, thật muốn hôn một cái.
Những người sao vẫn còn chưa đi nữa?
Đoàn trưởng Vương thấp thỏm không yên: “Cháu còn tâm trạng đọc sách à?”
"Trời có sập cũng phải đọc, mọi người mau trở về làm việc của mình đi, thế giới không thể bị hủy diệt." Giọng điệu của Lạc Di khi nói chuyện với người khác không còn dễ thương như thế kia nữa: "Nhân lúc cháu vẫn chưa về nước, nếu mảng công nghệ có gì cần cháu giúp thì cứ nói thẳng.”
Đoàn trưởng Vương cảm nhận được sự phân biệt đối xử rõ ràng, ông ta không khỏi lắc đầu.
Nhiếp Khôn Minh thì cứ nhìn chằm chằm vào bán thành phẩm, lật đi lật lại nhưng không thấy có gì thú vị: "Cái này cần phải mất bao lâu? Trước khi về nước có làm xong được không?"
Lạc Di cười nói: "Còn phải xem anh Thanh Bình nữa, các vấn đề trong bên trong cháu đều giải quyết xong rồi, chất liệu của vỏ ngoài do anh Thanh Bình giải quyết, anh ấy vừa khai thác được một loại vật liệu mới, vừa hay dùng được trong MP3."
Hai mắt Nhiếp Khôn Minh sáng lên, khen ngợi một câu: “Hai đứa cũng coi như là trai tài gái sắc, cánh sát bên cánh cùng nhau bay lượn, không tệ.”
Lời này đã chạm đến đáy lòng Tiêu Thanh Bình, lông mày anh hiện lên ý cười, cả người trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.
Nhiếp Khôn Minh đã thấy tất cả, rốt cuộc thì vẫn là người trẻ tuổi: “Vật liệu mới có thể do chúng ta sản xuất độc quyền không?”
Lạc Di cười haha: “Ông còn giống gian thương hơn cả mấy tên gian thương.”
Tiêu Thanh Bình bình tĩnh nói: "Cháu đề xuất đừng chơi độc quyền ở nước khác, sẽ tự mình chơi c.h.ế.t mình đó."
Lời này nói ra rất thẳng thắn, nhưng nó có đạo lý.
Nhiếp Khôn Minh cũng có thể hiểu được: "Vậy cháu định làm thế nào?"
Tiêu Thanh Bình trầm ngâm một lát: "Trước tiên là xin cấp bằng sáng chế, hợp tác với công ty dưới danh nghĩa của thầy hướng dẫn, nếu các công ty khác muốn hợp tác, vậy chỉ cần trả phí sáng chế cho cháu là được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-593.html.]
Cứ thế, anh và thầy sẽ trở thành một cộng đồng lợi ích, thầy sẽ che chở anh mọi nơi, tiền anh kiếm được cũng sẽ không ít.
Sống trên đời này, không có tiền là tuyệt đối không được, anh từ nhỏ đã biết đạo lý này.
Hơn nữa, Lạc Di ưu tú như vậy, còn biết kiếm tiền nên anh cũng không thể kém hơn chỗ nào được.
Điều anh muốn là hai bên đều ngang tài ngang sức, chứ không phải nam yếu nữ mạnh, như thế tình cảm sẽ không kéo dài được lâu.
Nhiếp Khôn Minh nhìn anh một cái thật sâu, anh thoạt nhìn trầm lặng như khúc gỗ, nhưng thật ra lại rất biết tính toán.
Cũng phải, trong số nhiều sinh viên xuất sắc như vậy lại chỉ có anh là người duy nhất trở thành học trò của nhà khoa học hàng đầu, còn rất được chiếu cố, không chỉ vì thực lực mà còn khéo tính toán.
Anh làm việc luôn có cách riêng của mình.
Xem ra, đôi tình nhân trẻ này đều không phải đèn cạn dầu.
"Cũng được, cần tôi giúp gì không?"
Toàn thế giới đều có thể dùng, không có hạn chế nào, vậy có gì phải lo lắng?
Có được bằng sáng chế đầu tiên, thì bằng sáng chế thứ hai và thứ ba có còn xa sao? Đợi đến khi học xong về nước thì tất cả sẽ là của cải của đất nước.
Tiêu Thanh Bình không khách khí chút nào: “Cần ạ, giúp cháu chạy bằng sáng chế, để mắt tới toàn bộ quá trình, sức lực của cháu không đủ.”
“Được.” Nhiếp Khôn Minh đặc biệt khoan dung với người có năng lực, ông ấy quyết định sắp xếp thêm vài vệ sĩ cho Tiêu Thanh Bình.
Thật ra, chỉ cần Tiêu Thanh Bình không rời khỏi phòng thí nghiệm là an toàn nhất.
Ở đó có biện pháp an ninh hàng đầu thế giới, ngay cả đạn cũng không thể xuyên qua được.
Lạc Di không bị hạn chế di chuyển, nhưng xung quanh cô có nhiều người đi theo hơn, đi ra ngoài lại phải cần ba chiếc xe, cô cảm thấy quá lãng phí, nhưng Nhiếp Khôn Minh lại khăng khăng nhất định phải làm vậy.