Hai mắt Lạc Di sáng lên, thật ra hương vị của món ăn ở căn tin cũng chỉ đến thế mà thôi, nhưng cô không kén chọn, ăn no là được rồi.
Cô có thể ra vào nhà hàng cao cấp cười nói với con cháu quý tộc như thường, cũng có thể đi bộ ra đầu đường ăn một củ khoai nướng.
"Hai người cũng ăn đi."
Để các vệ sĩ ăn cùng với mình là ý của Lạc Di, không cần phải phân biệt đối xử, cô sẽ trả thêm phần tiền chênh lệch.
Thật ra mỗi người đều có hạn mức riêng, cấp bậc không giống nhau thì tiền trợ cấp cũng không giống nhau.
Số tiền trợ cấp của Lạc Di rất cao, hơn nữa những người khác đều ưu tiên cho cô hơn hết, còn có thể mở tiêu chuẩn cao cấp nhất ra cho cô, cung cấp bánh kem hoa quả mỗi ngày, người dùng não cần dinh dưỡng mà.
A Văn và A Vũ rất thích cô, cô không nổi giận vô cớ, có gì ăn cũng không bao giờ quên bọn họ, lại còn không làm việc thừa.
Vừa ăn được một nửa, điện thoại lại vang lên, là đoàn trưởng Vương, ông ta không về nước với đoàn mà lại phải gấp gáp bay đi công chuyện tiếp.
Ông ta phụ trách điều tiết các mối quan hệ, kết nối với một số nhà máy và thường có chuyện gì xảy ra cũng đều do ông ta đi xử lý.
"Lạc Di, sản phẩm đã đưa vào kho cả rồi, cháu tới kiểm tra một chút, nếu không có vấn đề gì thì liên hệ với đối phương giao hàng đi."
"Vâng."
Đến khi Lạc Di chạy đến, ba bên sứ quán, Nhiếp Khôn Minh và đoàn trưởng Vương đều đã đến, sắc mặt của ai cũng có chút lo lắng.
"Lạc Di, cháu mau qua xem thử một chút."
Thật ra Lạc Di là tổng thanh tra kỹ thuật, chịu trách nhiệm hướng dẫn kỹ thuật, ban đầu các chuyên gia trong ngành điện tử đều không đặt cô vào mắt, cảm thấy tuổi cô còn quá nhỏ, không có chút năng lực thật sự nào.
Kết quả cô vừa ra tay thì tất cả đều chịu phục, mỗi lần gặp Lạc Di đều vô cùng nhiệt tình thảo luận.
Lạc Di đặc biệt chế ra một bộ thiết bị kiểm nghiệm, phải đạt quy chuẩn mới có thể đưa ra thị trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-584.html.]
Chất lượng là điểm rất mấu chốt, không thể qua loa, đây là điều cô luôn lặp đi lặp lại nhấn mạnh nhiều lần.
Cô xem qua các hộp bút ghi âm thành phẩm, tất cả những hộp này đều đã được dán nhãn chứng nhận thương hiệu đạt quy chuẩn.
Cô tùy ý chọn ra một cái trong mỗi hộp, kiểm tra từng bộ phận một, có thể nói, cô là cửa ải cuối cùng.
Tất cả mọi người đều trơ mắt nhìn cô, không dám phát ra tiếng nào.
"Sao rồi?"
Lạc Di thở ra một hơi thật dài: "Chất lượng không thành vấn đề, để cháu thông báo đối phương đến lấy hàng và thanh toán."
Hiện trường bùng lên tiếng hoan hô như sấm, ai nấy đều vô cùng hào hứng.
Joe vừa nhận được thông báo thì lập tức lái xe đến, không chậm trễ một chút nào, thanh toán xong tiền hàng thì lập tức rinh hàng đi, bộ dáng vội vã này khiến Lạc Di vô cùng hiếu kỳ.
"Anh tính tiêu thụ hàng thế nào? Cần giúp không?"
Một tháng này Joe đã làm không ít việc, không hề lãng phí thời gian: "Tôi đã dạo một vòng qua các trường đại học lớn rồi, còn đặt quảng cáo, đã bán được một nửa số đặt trước, phần còn lại tôi sẽ bán ở cửa hàng, tôi đã sắp xếp xong hết rồi."
Chỉ cần một phát b.ắ.n trúng mục tiêu thì sau này khỏi phải lo gì nữa.
Lạc Di cười híp mắt hỏi: "Tôi có thể đi theo xem thử không?"
Joe đồng ý, anh ta đang thử nước trước, chờ tiền quay vòng vốn xong thì lại tiếp tục đặt hàng sau.
Anh ta vô cùng bội phục Lạc Di, nói một tháng là một tháng, còn đặc biệt thành lập một cái nhà máy, từ đó có thể thấy được một phần nghị lực của cô.
Lạc Di lập tức kéo bọn người đoàn trưởng Vương theo, để bọn họ đi cùng cho họ kiến thức một chút nhà tư bản hoạt động như thế nào.
Đã đến lúc học mánh khóe kinh doanh và chiêu số làm ăn để theo kịp thời đại rồi.
.