Nhà ngoại giao Chương vô cùng không có gì để nói, còn muốn chia cổ phần? Không phải đều của quốc gia sao?: “Quy tắc của ai? Đúng là làm bậy.”
“Của cháu.” Khóe miệng Lạc Di cười nhạt, ánh mắt sáng ngời: “Bác gọi điện thoại cho cấp trên hỏi một chút, được hay là không được?”
Nhà ngoại giao Chương cũng không dám tự tiện làm chủ, nhất định phải xin chỉ thị.
Ông ấy liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, sắc mặt càng ngày càng kỳ lạ.
Cuối cùng, anh đưa micro cho Lạc Di: “Điện thoại của cháu.”
“Của cháu?” Lạc Di rất tò mò, ai tìm cô?: “A lô.”
Trong micro vang lên một tiếng rống quen thuộc: “Lạc Di, sao cháu cứ làm khó như vậy chứ, không phải nói bên Hk này làm sao? như thế nào lại làm ở nước Mỹ? Cháu có thể cân nhắc khả năng chịu đựng của bác một chút được hay không? đã nhiều ngày bác không chợp mắt rồi!”
Là Nhiếp Khôn Minh, Lạc Di không hiểu: “A, không phải là một chuyện sao, mỗi người đều có công ty của mình, bác có áp lực gì?”
Cô đặc biệt vô tội đến mức Nhiếp Khôn Minh như muốn nhảy dựng lên: “Cháu liên tục ra việc, xoay các bác vòng vòng, có biết vận dụng bao nhiêu người không?”
“Bác không muốn kiếm tiền, đúng không?” Lạc Di hừ lạnh một tiếng, làm gì có chuyện kiếm tiền không vất vả? Cô ra kỹ thuật, tìm đơn đặt hàng, còn muốn thế nào nữa?: “Vậy thì thôi đi, cháu xé bỏ đơn đặt hàng rồi bồi thường tiền.”
“Đừng làm loạn, tiểu tổ tông.” Nhiếp Khôn Minh chỉ oán giận vài câu, đơn đặt hàng này chỉ có năm trăm ngàn đô la Mỹ, vẫn chỉ là một phần mười toàn bộ số tiền.
Lợi nhuận vô cùng ấn tượng, có khi nào bọn họ kiếm được nhiều tiền như vậy từ người nước ngoài chứ?
Vui mừng lại mệt mỏi, cấp trên đều lên tiếng, bất kể như thế nào đều phải hoàn thành vụ làm ăn này.
“Bác lập tức bay tới xử lý.”
Lạc Di cúp điện thoại, quay đầu lại chỉ thấy nhà ngoại giao Chương dùng một ánh mắt vô cùng quái dị nhìn cô.
"Sao vậy ạ?"
Cảm xúc của nhà ngoại giao Chương rất lạ kỳ: "Cháu biết đó là ai không? Thế mà còn dám nói chuyện với người đó như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-581.html.]
Người kia là diêm vương mặt đen đó, tay nắm quyền cao, nói một không nói hai.
Lạc Di nhún vai: "Biết ạ, là bộ trưởng Nhiếp Khôn Minh, từ nhỏ cháu đã quen ông ấy rồi, ông ấy rất tốt."
Nhà ngoại giao Chương vô cùng kinh ngạc: "Sao cháu có thể quen ông ấy? Không phải cháu đến từ vùng thôn quê xa xôi sao?"
"Hết cách rồi, cháu quá ưu tú, nên tự nhiên cũng hấp dẫn người ưu tú từ khắp mọi nơi." Lạc Di nâng cằm lên: "Không phải giờ cháu cũng quen bác rồi đấy sao? Bác cũng rất ưu tú."
Lần đầu tiên nghe được một cô gái trẻ khen mình ưu tú, khóe miệng nhà ngoại giao Chương khẽ giật một cái, có cảm giác… Cảm giác vui vẻ mơ hồ.
Đúng là càng sống càng uổng phí.
"Mọi người cứ thương lượng thảo luận thêm nhé ạ, cháu về trước."
Nhìn cô thoải mái vứt gánh nặng đi như vậy đúng là làm cho người khác phải ghen tị, nhà ngoại giao Chương còn phải giải quyết hậu quả đây.
Vì chuyện này, các chuyên gia trong lĩnh vực điện tử đều bị giữ lại, phụ trách phần việc liên quan.
Những người khác thì đều được đưa về nước.
Lạc Di gửi ba vali hành lý to cho bên vận chuyển xong vẫn cảm thấy chưa yên tâm, dặn dò: "Ông, máy bay hạ cánh là ông phải gọi điện thoại để cha cháu đến đón ông ngay đấy, nhiều hành lý thế kia."
"Biết rồi." Tinh thần ông cụ Tiêu không tệ, dù không nỡ rời xa hai đứa nhỏ, nhưng ông càng nhớ quê nhà hơn.
"Còn nữa, thư cháu viết để trong túi ông, ông đừng quên đưa cho cha mẹ cháu nhé." Lạc Di còn chụp rất nhiều tấm ảnh, đều gửi về cho người nhà xem.
"Ừ."
"Nói với họ là cháu rất khỏe mạnh, đừng lo lắng cho cháu, để bọn họ ăn uống đầy đủ ngon miệng."
"Ừm."
"Ông, ông phải chú ý giữ gìn sức khỏe, rèn luyện cơ thể nhiều vào, bảo Tiểu Nhiên ra công viên gần nhà chơi với ông."
.