Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 577

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:24:19
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị gái đứng quầy trẻ tuổi chịu không nổi uất ức như vậy, nên liền gọi một cuộc điện thoại ngay tại chỗ.

Lạc Di vểnh tai nghe vài câu, còn rất nhiều chuyện: “Harris? Là tên hay họ?”

Cô nhớ bạn trai của Ada tên là Harris, có phải cùng một người không?

Quản lý yên lặng nhìn cô: “Trung tâm thương mại này là sản nghiệp của gia tộc Harris.”

Lạc Di khẽ gật đầu, nhàn nhã nhấc chân bắt chéo, tiện tay lấy quyển sách Landau thứ 7 mang theo bên người ra, chậm rãi lật xem.

Mặc kệ đi tới chỗ nào, cô đều có thói quen mang một quyển sách, nếu rảnh liền lấy ra xem.

Cô xem chăm chú, quản lý đều sợ ngây người, tâm cũng thật lớn.

Ông cụ Tiêu cũng âm thầm sốt ruột thay cô, sao lại không lo lắng chút nào chứ?

Chỉ có chị gái đứng quầy ôm mặt của mình thở phì phò trừng Lạc Di, còn thỉnh thoảng nhìn về phía cửa.

Không biết qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, chị gái đứng quầy chạy như bay ra ngoài nghênh đón, “Kiều, cuối cùng anh cũng tới, em bị người ta khi dễ, còn bị đánh một trận, anh nhìn đi, còn có dấu bàn tay, anh yêu, anh nhất định phải giúp em trút giận.”

Cô ta trìu mến kéo cánh tay người đàn ông, nũng nịu tố cáo.

Người đàn ông khá thích cô gái mới yêu này, cô ta có thân hình nóng bỏng, là kiểu hotgirl mà anh ta thích: “Làm sao để trút giận?”

Chị gái đứng quầy dính vào người anh ta, giống như cặp song sinh dính liền: “Đánh cô ta một trận, rồi tống vào tù...”

Lạc Di ngước mắt lên, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục thẳng tắp đi tới, cô nhíu mày.

“Lại gặp mặt, Joe, tôi không biết cô ta là người tình bé nhỏ của anh, sorry, nhưng mắt nhìn của anh quả thật không ổn, Helen còn hơn cô ta nhiều.”

“Tiểu thư Annie, Joe vừa nhìn liền nhận ra cô gái phương Đông xinh đẹp này, Những chuyện trong bữa tiệc sinh nhật vẫn còn in đậm trong đầu anh ta, khiến anh ta vô cùng ấn tượng., cô là viên minh châu lấp lánh nhất trong tiệc sinh nhật: “Sao cô lại ở chỗ này?”

Anh ta vô cùng có hảo cảm với Lạc Di, lúc ấy ra sức lấy lòng, đáng tiếc Lạc Di không gọi điện thoại cho anh ta, căn bản không để ở trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-577.html.]

“Mua chút mỹ phẩm dưỡng da cho mẹ.”

“Có thích cái nào không? Tôi cho người đóng gói đưa tới.” Mặc dù Joe không tiếp xúc nhiều với Lạc Di, nhưng vẫn vô cùng khách sáo.

Một cô gái như vậy thật tỏa sáng, cho dù ngoại hình, tài năng, cách ăn nói hay khí chất đều không thể bắt bẻ.

“Có thể phục vụ cô, là vinh hạnh của tôi.”

Đối xử với Lạc Di hoàn toàn như thành viên trong nhóm, khách sáo, tôn trọng.

Chị gái đứng quầy không khỏi nóng ruột, bọn họ còn quen biết nhau? Joe dường như có ý gì đó với cô.

“Cô ấy không phải tới mua đồ, mà cố ý tới gây sự, có thể là đối phương phái tới.”

Ngay từ đầu Joe và cô ta đã thỏa thuận chỉ chơi đùa với nhau để có được thứ mình muốn.

“Đừng gây rắc rối nữa, một giờ cô ấy có thể kiếm được một trăm mấy ngàn đô la, ai mời nổi chứ? Em sao?”

Đi dạo qua sòng bạc một vòng, tiền liền tới tay, vô cùng dễ dàng.

Chị gái đứng quầy: “...”

“Một trăm mấy ngàn một giờ? Anh không nói đùa chứ?” Cô ta lên giọng, không dám tin.

Một tháng lương của cô ta cũng chỉ ba trăm, được không?

Joe đẩy cô ta ra, ngồi xuống bên cạnh Lạc Di, mỉm cười lôi kéo: “Tiểu thư Annie, gần đây có hứng thú chơi bài không? Tôi bỏ tiền vốn.

Đối với Lạc Di mà nói, anh ta chỉ là một người xa lạ mới gặp một lần, , còn qua lại với một người tình ngu ngốc.

Vẫn nên tránh xa, tránh bị nghi ngờ.

“Không có hứng thú, tôi có việc chính phải làm, nếu anh là ông chủ, nhanh chóng xử lý chuyện này, thời gian của mọi người đều quý giá.”

Joe có thể cảm nhận được sự xa cách, trong lòng có chút không thoải mái: “Quản lý, đuổi việc cô ấy.”

.

Loading...