Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 573
Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:24:11
Lượt xem: 56
Ánh mắt Lạc Di trừng lớn, anh lại dám... hôn cô!
Anh xuống tay vừa nhanh vừa chuẩn không một tiếng động, đúng là tên người sói.
Bên ngoài truyền đến giọng nói của đoàn trưởng Vườn: “Lạc Di, Lạc Di.”
Lạc Di đẩy Tiêu Thanh Bình ra, sửa sang lại tóc, cười híp mắt mở cửa: “Cháu ở chỗ này, có chuyện gì vậy?”
Đoàn trưởng Vương đưa người mang đồ vào, vừa đóng cửa lại, sắc mặt có chút nghiêm túc, mở rương ra.
Hai rương vàng thỏi, một thỏi nặng 500 gram, tổng cộng có một trăm thỏi vàng, sáng lấp lánh đến lóa mắt.
Còn có một thùng đô la Mỹ, Lạc Di đếm được mười ngàn đô la Mỹ: “Đây là?”
Những thứ này đủ cho một người cả đời không cần phải lo cơm ăn áo mặc.
Sắc mặt đoàn trưởng Vương có chút phức tạp: “Chú lấy từ kho bảo hiểm ngân hàng Hoa kỳ, một nửa cho cháu, một nửa dùng để mua sắm thiết bị thí nghiệm, có vấn đề gì sao?”
Ông ta là một người đàn ông vậy mà cứ khóc lóc than nghèo, Lạc Di trợn mắt trắng, bỏ đi, thiết bị thí nghiệm cuối cùng vẫn thuộc về cô.
Cô muốn xây một phòng thí nghiệm tư nhân, chỉ thuộc về một mình cô.
Cô không thích người khác khoa tay múa chân ở trên đầu mình, càng phiền người ngoài ngành chỉ đạo người trong ngành.
“Lấy toàn bộ đi mua dụng cụ thí nghiệm đi, nếu còn dư thì đưa cho cháu.”
“Vẫn là nhận thức của cháu cao.” Đoàn trưởng Vương vui vẻ, cô gái này có các loại tật xấu, nhưng có một điều đặc biệt là có cái nhìn toàn diện, đối mặt với việc lớn cũng không có vấn đề gì.
Ông ta đưa con dấu làm bằng ngọc trắng cho cô: “Đây là bằng chứng chuyên dùng để lấy đồ, cháu cầm đi.”
Lạc Di có chút bất ngờ: “Các chú không cần?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-573.html.]
Đoàn trưởng Vương cũng từng thấy qua mọi chuyện trên đời, tuy ngọc Hòa Điền tốt, nhưng chỉ nhỏ bằng cỡ ngón tay, chỉ có thể xem như món đồ tốt, chứ không phải món đồ tốt nhất, quốc gia không thiếu thứ này.
“Cháu tự xử lý đi, ngân hàng Thụy Sĩ cần mật mã kèm theo cái này.” Ông ta lấy ra hai cái chìa khóa, một lớn một nhỏ, có chút đặc biệt.
“Chúng tôi định cử người qua đó xem, dựa theo quy tắc, cháu có một nửa.”
“Được.” Lạc Di tỏ vẻ một nửa thì một nửa, cô không tranh.
Thấy cô dễ nói như vậy, đoàn trưởng Vương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô gái này còn rất hiểu chuyện, biết chừng mực, so với Vương Ngữ Thần giỏi hơn trăm lần.
Chỉ là khi nghĩ đến Vương Ngữ Thần, ông ta hơi nhíu mày: “Cô nói xem, có nên nói chuyện này cho Vương Ngữ Thần không?
Dù sao bọn họ cũng là cha con ruột, cùng chảy chung một dòng máu, giấu diếm không tốt.
Lạc Di cười ha ha: “Vương Ngữ Thần họ gì?”
“Vương.” Đoàn trưởng Vương trả lời theo bản năng, kỳ thật ông ta rất yêu thương Vương Ngữ Thần khi còn bé, ngọc tuyết khả ái biết làm nũng, nhưng khi cô ta lớn lên, càng ngày càng thích gây chuyện, làm cho người ta phiền lòng không chịu nổi, ông ta cũng tránh cô ta.
Cho dù có nhiều tình cảm hơn nữa cũng vơi dần đi.
Lạc Di bắt chéo chân khẽ lắc: “Cô ấy ăn cơm nhà họ Vương từ nhỏ, là người của nhà họ Vương, không phải họ Lý, chú cảm thấy cô ấy sẽ chọn một người cha làm quan hay chọn một người cha phản quốc.”
Đoàn trưởng Vương trầm mặc, còn cần suy nghĩ sao? Người bình thường đều chọn cái trước.
Ở trước lợi ích, đôi khi dễ tổn thương tới tình cảm gia đình.
Lại nói tiếp, Lý Dương chưa từng nuôi Vương Ngữ Thần, là nhà họ Vương nuôi cô ta.
Lạc Di thản nhiên nói: “Cái trước sẽ làm cho cả đời cô ấy suôn sẻ, cái sau sẽ làm cho cô ấy vạn kiếp bất phục, không đề cập tới chính là nhân từ lớn nhất đối với cô ấy.”
Thân phận của Lý Dương quá nhạy cảm, Vương Ngữ Thần có mối quan hệ với ông ta, sẽ chỉ đưa tới vô số ánh mắt và sự chèn ép khác thường, trừ phi có thể ra nước ngoài.
Nhưng với tính cách của Vương Ngữ Thần, nếu không có ai theo, thì không bao lâu nữa sẽ tự tìm đường chết.
.