Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 566

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:22:23
Lượt xem: 45

“Tôi tưởng cô sẽ không đến.”

Gã ta muốn gặp đích danh Lạc Di, chung quy vì không cam lòng.

Lạc Di cười híp mắt nhìn gã ta, tay đặt ở phía sau đưa về phía trước, trong lòng bàn tay cầm hai quả trứng gà: “Ăn không?”

Giống như một cây kim đ.â.m vào bong bóng, xì một tiếng, tiêu tán hết khí bên trong, Lý Dương ngây ra, tâm trạng phức tạp nói không nên lời: “Còn nhớ mang bữa sáng cho tôi, quả là hiếm thấy.”

Lạc Di tùy ý ngồi lên bàn, bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh chậm rãi bóc trứng gà: “Ăn đi, không đủ tôi lấy cho ông.”

Cô không hề sợ hãi một chút nào, cũng không chột dạ, vô tư hào phóng đút cho gã ta ăn một quả trứng gà.

Lý Dương bình tĩnh nhìn, có chút không nhìn thấu cô: “Không ném cái túi tôi đưa cho cô rồi chứ?”

“Không có, trở về mệt mỏi nên tiện tay ném vào phòng.” Lạc Di lại bắt đầu bóc một quả trứng gà khác, vẻ mặt thoải mái: “Ông cần cái gì? Tôi đi lấy cho ông?”

Cô vô cùng bình tĩnh ôn hòa, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, cho dù Lý Dương có oán giận đến mấy cũng không thể bộc lộ ra bên ngoài: “Cô vẫn chưa xem?”

“Có cái gì sao?” Tối hôm qua Lạc Di ghi khẩu cung đến mười một giờ, trở về tắm rửa liền đi ngủ: “Ông chờ một chút, tôi đi lấy.”

Lý Dương gọi cô lại: “Không cần đâu, đưa cho cô là của cô, đáp ứng tôi một chuyện.”

“Ông nói đi.” Lạc Di quay lại, rốt cục sắc mặt cũng nghiêm túc vài phần.

Lý Dương nhìn cô thật lâu: “Đem tro cốt của tôi về quê nhà, mai táng trên núi Ngũ Thanh, tôi thích ngắm phong cảnh từ trên cao nhìn xuống.”

Lạc Di sửng sốt một chút, lập tức khẽ mỉm cười nói: “Ông sẽ không chết, chỉ cần thành thật khai báo, phối hợp với bên chúng tôi hành động, tranh thủ được khoan hồng, biểu hiện tốt nhiều lắm là bị giam mười mấy năm, nếu như giam ở kinh thành, tôi sẽ thường xuyên đưa cơm tù cho ông, tôi biết ông thích ăn đồ ngọt và nếp.”

Trong lòng Lý Dương rối bời, chính cô là người lừa dối gã ta, người nói cho gã ăn cơm trong tù cũng chính là cô, rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-566.html.]

“Làm sao cô biết?”

Lạc Di ngước cằm, hồi tưởng một chút: “Trưa hôm qua ông ăn năm cái bánh đường trắng, buổi tối ăn nhiều nhất là xôi nếp gà và bánh bao cát.”

“Cô...” hốc mắt Lý Dương bắt đầu nóng lên, trải qua bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời, người đầu tiên chú ý gã ta thích ăn gì, lại là cô.

Đứa nhỏ này, đủ xấu xa , nhưng......

Gã ta mềm lòng: “Cô học xong đại học muốn làm gì?”

Lạc Di không qua loa, sắc mặt tương đối nghiêm túc: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ làm nhà khoa học.”

“Nhà khoa học?” Lý Dương trợn mắt há hốc mồm, hoài nghi lỗ tai mình xảy ra vấn đề.

Lạc Di ra sức gật đầu: “Đúng vậy, tôi rất thích chuyên tâm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, không cần giao tiếp với người khác, vô cùng đơn giản, ra thành quả là có thể nhận được lời khen ngợi của cấp trên, sẽ được cấp trên che chở, như thế này rất tốt, có thể thỏa mãn nội tâm trống rỗng của tôi.”

Lý Dương trầm mặc thật lâu, mới tiêu hóa xong, đây không phải là một kiểu trốn tránh thế giới khác sao?

Cô đang sợ.

“Cô có đặc biệt muốn cái gì không?”

“Không có, nếu nhất định phải có...” Lạc Di mím môi, khuôn mặt nhỏ nhắn hiếm khi không mỉm cười: “Là an ninh trật tự vậy, từ nhỏ đến lớn đã trải qua quá nhiều gian khổ, tôi chỉ muốn yên lặng làm chuyện mình thích.”

Lý Dương không nhịn được giễu cợt nói: “Gian khổ như thế nào mới khiến cô bôi thuốc mê vào vòng tay?”

Tuy nói có thể hiểu được cách làm của cô, nhưng quá độc ác, đây cũng không phải người bình thường có thể làm được.

“Lúc tôi 11 tuổi, bọn buôn người dùng thuốc mê chuốc mê tôi..." Lạc Di nhẹ nhàng thở dài một hơi, mặt mày tối sầm, không còn sáng sủa như vừa rồi nữa: “Từ đó trở đi, tôi ghét thuốc mê đến tận xương tuỷ, khuôn mặt này của tôi, từ nhỏ đã là mỹ nhân rồi, thực sự quá nguy hiểm.”

.

Loading...