Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 561

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:22:13
Lượt xem: 49

Lạc Di ngáp, cầm ly nước ở cái bàn bên cạnh lên uống một ngụm mới thấy cổ họng dịu đi.

“Cô vội cũng không được gì, không bằng nghỉ ngơi dưỡng sức đi.”

Trạng thái của cô rất tốt, không hề sợ bị vạch trần, Vương Khinh lại không thể bình tĩnh được như thế: “Cháu đừng nghĩa ông ta là một người đàn ông ôn hòa, vị tha, rộng lượng, đều là giả cả đó, đừng bị ông ta lừa.”

Người đàn ông đó không phải là đèn cạn dầu, lúc tốt thì dùng mọi cách chiều chuộng, lúc trở mặt lại hận không thể g.i.ế.c người.

“Bà nhìn tôi giống đứa ngu à?” Lạc Di ngồi trước bàn trang điểm, vuốt thẳng mấy sợi tóc rối bời của mình.

Vương Khinh cũng không hiểu, cô còn nhỏ tuổi như thế, sao lại tỉnh táo đến vậy?

Bà ấy quả thực không có cách nào với Lạc Di, nhẹ nhàng thở dài, cầm lược lên chải đầu cho cô, từng chút một.

Tóc Lạc Di rất mượt, cảm giác rất tốt. Bà ấy tiện tay chải mái tóc công chúa cho Lạc Di, chú tâm bện một cái đuôi sam.

Bà ấy chưa từng làm tóc cho ai, cảm thấy rất hứng thú.

“Cộc cộc.” Có tiếng gõ cửa vang lên: “Tiểu Di, em đã dậy chưa?”

Là tiếng của Tiêu Thanh Bình, Lạc Di nhìn vào gương, kéo lại cổ áo hơi buông lơi: “Dậy rồi, vào đi.”

Tiêu Thanh Bình đẩy cửa đi vào, theo sau là Lý Dương.

Lý Dương thấy cảnh ấy, nhất thời ngây ngẩn, ánh mắt cũng mềm mại hơn nhiều.

Người miệng thì không nhận con gái, lại âm thầm bện tóc cho con gái, vẫn là người phụ nữ khẩu thị tâm phi đó.

“Chỗ quần áo này mới mua, cháu thay đi.”

Gã mua một đống đồ nữ, tất cả đều là kiểu rộng. Khóe miệng Lạc Di co giật, cô chọn một bộ đồ thể thao hồng nhạt.

Gã chỉ chuẩn bị quần áo cho Lạc Di, người khác không có phần, vẫn mặc đồ ngủ.

Dĩ nhiên, Vương Khinh cũng tuyệt đối không mặc quần áo gã mua.

Lạc Di mở cửa đi ra ngoài, Lý Dương vui vẻ, đưa một cái túi da lừa qua: “Đi nào, tôi mang cháu ra ngoài ăn cơm tối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-561.html.]

Lạc Di yên lặng nhận lấy: “Được, đi thôi.”

Trận chiến thật sự sắp bắt đầu rồi!

Lại là quán ăn đồ Quảng Đông hôm trước, đồ ăn được gọi lên cũng y như vậy.

Sắc mặt của Vương Khinh từ xanh chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển sang đen, hóa ra hành tung của bọn họ đã bị lộ từ lâu rồi.

Lạc Di cũng không tỏ thái độ, vẫn ăn uống như thường, giống như người không có chuyện gì.

Thuộc hạ của Lý Dương tiến vào, nói nhỏ mấy câu vào tai gã, gã khẽ gật đầu: “Cứ nói tao đổi ý đi, đổi qua chỗ này.”

“Dạ, em lập tức đi thông báo.”

Tiêu Thanh Bình gắp cho Lạc Di một cái móng phượng, hai người nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt chỉ có hai người hiểu.

“Đừng có mắt qua mày lại trước mặt tôi.” Lý Dương ngẩng đầu lên nhìn thấy hai người đang nhìn nhau, không thể nào bằng lòng được: “Lạc Di, cháu phải nhớ kĩ, đừng có nhẹ dạ tin vào miệng đàn ông, dù thế nào cũng phải giữ mấy phần tỉnh táo.”

Lạc Di gặm móng phượng, gật đầu không quan tâm.

Lý Dương ở bên cạnh không ngừng lải nhải dặn dò, nói không ngừng, cực giống một người cha già không yên lòng khi con ra ngoài.

Lạc Di rất phiền, quơ quơ tay trái, vô tình vỗ vào tay Lý Dường, đầu nhọn trên cái vòng tay đ.â.m vào tay ông ta, để lại một lỗ nhỏ, m.á.u rỉ ra.

Cô trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn: “Tôi không cố ý, xin lỗi.”

Cô đỏ mắt lên, vô cùng áy náy. Lý Dương nhẹ nhàng lau qua, m.á.u ngừng chảy: “Không sao, không sao, là tôi nói nhiều quá, không trách cháu.”

Thời gian dần trôi qua, đã tám giờ.

Thuộc hạ đi vào nói nhỏ mấy câu, Lý Dương lôi khăn ra lau miệng, đứng lên: “Ăn cũng no rồi, chúng ta đi xuống thôi.”

Tim Vương Khinh thắt lại, lúc đứng lên, cơ thể lảo đảo, suýt chút nữa chân mềm.

Lạc Di đỡ bà ấy, cười híp mắt: “Ăn chưa no à?”

Tay Vương Khinh nắm c.h.ặ.t t.a.y Lạc Di, ánh mắt bà ấy có thêm mấy phần bất an.

Nhóm người chậm rãi xuống lầu, đoàn trưởng Vương đã mang thuộc hạ đến đó, thấy ba người đều khỏe mạnh thì thầm thở phào nhẹ nhõm.

.

Loading...