Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 548
Cập nhật lúc: 2025-03-20 06:21:48
Lượt xem: 37
"Từ lúc chúng ta lên máy bay." Đoàn trưởng Vương không hề nói ra sự thật, kỳ thực là bắt đầu từ sự kiện ghi hình.
Giáo sư Dương vô thức ôm chặt chiếc hộp, nội dung trong chiếc hộp này đã bị lộ chăng? Không thể nào, ông ta đã giấu nó rất kín đáo kia mà.
Đoàn trưởng Vương nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Lý Dương, bỏ vũ khí xuống."
Lý Dương cầm chặt khẩu súng, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Muốn hắn sống sót thì thả tôi đi.”
“Đoàn trưởng Vương cứu cháu.” Dương Hoan bất lực đến mức òa khóc, tè cả ra quần.
Vẻ mặt giáo sư Dương cực kỳ kinh hãi: "Đoàn trưởng Vương, mặc dù tôi đã phạm rất nhiều sai lầm, nhưng đứa trẻ này vô tội. Nó không biết gì cả, nó bị tôi làm liên lụy..."
Đoàn trưởng Vương càng ngày càng chán ghét, già mà còn không nên nết, "Giết cậu ta đi, nhà họ Dương tự c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau, tôi không thể can thiệp nổi, tiện thể, Dương Hoan, nếu cậu muốn trách thì hãy trách ông nội cậu đã sinh ra một tên khốn kiếp.”
Dương Hoan sửng sốt, không thể tin quay đầu nhìn Lý Dương: "Điều này không thể nào."
Hai chân giáo sư Dương mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất, tất cả bí mật của ông ta đều đã bị đào ra hết rồi sao? Xong thật rồi.
Nhưng Lý Dương lại tỏ ra bình tĩnh, bật cười nói toạc móng heo ra: "Ông không lo lắng cho Vương Khinh sao? Bà ta đã rơi vào tay tôi..."
"Ha ha, ông vẫn vậy, lấy phụ nữ ra uy hiếp, ông cũng chỉ có chút bản lĩnh như vậy thôi." Đoàn trưởng Vương cả đời hận nhất chính là người đàn ông trước mặt, người đàn ông khiến nhà họ Vương phải nhục nhã.
"Tuy nhiên, hiện tại bà ấy đã an toàn. Tôi đã cử người đến bảo vệ bà ấy."
Chỉ khi đảm bảo an toàn cho Lạc Di và những người khác, ông ta mới dám ra tay, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của ông ta.
Lý Dương hơi nhếch khóe miệng, vung tay phải lên, một tia ánh sáng đỏ lóe lên trên bầu trời.
Đoàn trưởng Vương mắng thầm một tiếng.” Đối diện với Lý Dương là hai nòng súng.
Nhưng Lý Dương phản ứng rất nhanh, kéo Dương Hoan ra làm bia đỡ đạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-548.html.]
Dương Hoan hét lên một tiếng, bị b.ắ.n trúng vào tay, m.á.u tươi chảy ra đầm đìa.
Giáo sư Dương cảm thấy rất đau lòng, đây chính là cháu đích tôn mà ông ta yêu quý nhất: "Tiểu Dương, đây là cháu của con, đừng tàn nhẫn như vậy."
Khi họ đang nói chuyện, một nhóm người mặc đồ đen từ đâu xuất hiện và bao vây họ.
Từ đầu đến cuối Lý Dương đều rất bình tĩnh, "Vương Trung Nghị, năm đó ông đã thua tôi, lần này nhất định vẫn sẽ thua mà thôi."
Gã luôn để lại một vài đường lui cho bản thân, lo trước khỏi họa.
Đoàn trưởng Vương như bị tát thẳng vào mặt, cau nhẹ mày, ông ta vẫn tính sai một bước, không nhận ra đây là kế trong kế.
Tâm tư tên khốn này sâu xa khó đoán, khó trách gã dám tự mình mạo hiểm.
Tình thế lúc này đang bế tắc, người của đoàn trưởng Vương có thể thẳng tay g.i.ế.c c.h.ế.t đám người Lý Dương, nhưng đồng thời cũng sẽ bị đám người áo đen ở vòng ngoài g.i.ế.c chết, khiến cả hai bên đều chịu tổn thất
Đây không phải là cái kết mà ông ta mong muốn.
Lý Dương tự tin và cực kỳ kiêu ngạo: "Hoặc là tất cả mọi người cùng chết, kể cả những chuyên gia này, hoặc là ông thả tôi đi, ông tự lựa chọn đi."
Cuối cùng, đoàn trưởng Vương chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp, Lý Dương dẫn mọi người rời đi. Trước khi đi gã còn để lại một câu lạnh thấu xương: "Cứ đợi đấy."
Gã sẽ còn trở lại.
Đoàn trưởng Vương lạnh lùng nhìn gã: "Tôi sẵn sàng "tiếp" ông bất cứ lúc nào."
Giáo sư Dương không khỏi căng thẳng, nói: "Tiểu Dương, con cũng mang chúng ta đi đi."
Ông ta không thể ở lại đây được, tuyệt đối không thể, đây là cơ hội duy nhất của ông ta.
Nhưng đoàn trưởng Vương làm sao có thể thả ông cháu bọn họ đi?
Giáo sư Dương sợ đến toàn thân run rẩy: "Tiểu Dương, cha là cha của con, con nhất định phải cứu cha."
.