Hai mắt Lạc Di sáng lên: "Được, không thành vấn đề, đến lúc đó em mời mọi người ăn thịt vịt quay."
"Ok."
Trong khi phía trước cười cười nói nói nhộn nhịp, hai thanh niên phía sau lại rất yên lặng, Harris chủ động mở miệng: "Blake, nghe nói cậu đang làm ở phòng thí nghiệm LBNL à? Đó là phòng thí nghiệm đứng đầu nước ta đấy, cậu có thể vào đó đúng là lợi hại."
Chỉ có những người xuất sắc nhất mới có thể vào phòng thí nghiệm này, chủ yếu nghiên cứu về vật lý, nguồn năng lượng, vật liệu tiên tiến, máy dò… Đã có vô số viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học và những người đoạt giải Nobel bước ra từ phòng thí nghiệm này.
Bản chất con người luôn hâm mộ người tài, cũng chỉ có người tài mới được người đời tôn trọng.
Tiêu Thanh Bình rất khiêm nhường: "Nhờ có thầy hướng dẫn, tôi cũng chỉ vào đó làm vài việc lặt vặt thôi."
"Thầy hướng dẫn của cậu là?" Harris tò mò hỏi.
"Francis Dunne."
Vừa nghe được cái tên này, Harris liền bị sốc đến không nói nên lời: "Ôi đệt."
Lạc Di quay đầu lại: "Người thầy này của anh rất lợi hại phải không ạ?"
Ánh mắt Harris nhìn Tiêu Thanh Bình không còn như trước nữa, cuối cùng anh ta cũng có thể hiểu được giọng đầy ngưỡng mộ của bạn gái mình khi nhắc đến anh, đổi thành anh ta anh ta cũng vậy: "Nhà khoa học đứng đầu, nhân vật cấp bậc bảo bối quốc gia."
Có thể bái ông ấy làm thầy, có thể tưởng tượng ra thành tựu tương lai sẽ như nào.
Lạc Di giật mình: "Anh Thanh Bình, giờ anh chạy ra ngoài trong lúc đang thực tập, thầy hướng dẫn không mắng anh sao?"
Cơ hội thực tập này rất khó có được, hẳn anh nên ở lại phòng thí nghiệm mới đúng.
Tiêu Thanh Bình đã đợi bốn năm mới được gặp người nhà, chuyện có quan trọng hơn cũng phải hoãn lại: "Anh đã xin ông ấy cho nghỉ rồi, cũng đã nhận được sự đồng ý, yên tâm đi, anh phải làm thêm giờ ở sạp của mình để ra ngoài sớm chút."
Lạc Di mím môi một cái: "Còn mấy ngày nữa?"
Câu này không đầu không đuôi nhưng Tiêu Thanh Bình hiểu ý cô: "Hai ngày."
Anh xin nghỉ tổng cộng mười ngày, chỉ còn hai ngày nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-542.html.]
"Vậy em phải ăn nhiều món ngon hơn nữa mới được." Lạc Di cười rạng rỡ: "Em mời anh, anh thích ăn gì cứ việc nói thẳng."
"Được."
"Cẩn thận." Tiêu Thanh Bình không kịp giữ cô lại, trơ mắt nhìn cô đụng phải một người đàn ông mặc vest, tài liệu của người đàn ông đó rơi ra đầy đất.
"Thực xin lỗi." Lạc Di ngồi xổm xuống giúp ông ta thu tài liệu lại, tài liệu đập vào mắt khiến ánh mắt cô đọng lại, nhưng rồi cô vẫn bình tĩnh đọc lướt qua nhanh như gió.
Cô lần lượt nhặt lên từng tờ một, chậm rãi trả lại vào tay người đàn ông mặc vest, không ngừng nhận lỗi.
Người đàn ông mặc vest cũng có sai, vừa đi đường vừa đọc tài liệu, cũng không tiện trách người khác.
Harris cũng đứng cạnh xin lỗi, hóa ra người đàn ông mặc vest này là cấp trên của anh ta.
Người đàn ông kia cười nhận lấy tài liệu: "Harris, đây là bạn của cậu?"
Hoàn cảnh nhà Harris tốt, quản lí cũng đối xử khách sáo với anh ta, đừng tưởng rằng nước ngoài không xem trọng ân tình quan hệ giữa người với người, thật ra như nhau cả.
Viết thư giới thiệu nhập học, là một phần tình.
Viết thư giới thiệu việc làm, là một phần tình.
Đưa người vào kinh doanh với mình, là một phần tình. Không nên để chuyện này xảy ra quá nhiều.
Harris cười gật đầu: "Đúng vậy, quản lí, tôi dẫn bọn họ đi dạo công ty một vòng, tôi biết quy định công ty mà."
"Đi thôi."
Đi dạo một ngày, ăn một bữa cơm trưa ở công ty, Harris muốn mời họ thêm bữa cơm nhưng lại bị uyển chuyển cự tuyệt.
Lạc Di cần phải trở về khách sạn trong khung giờ quy định, ban đêm không được ở lại bên ngoài.
Lạc Di vừa về khách sạn thì lập tức đóng cửa lại, cầm giấy lấy bút nhanh chóng ghi chép, Tiêu Thanh Bình nhìn vào, tất cả đều là số liệu.
Anh không dám quấy nhiễu, chờ Lạc Di viết xong mới hỏi: "Đây là gì?"
.