Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 532

Cập nhật lúc: 2025-03-20 06:14:43
Lượt xem: 45

Tiêu Thanh Bình phản ứng cực kỳ nhanh, ngay lập tức kéo tay áo gã lại, ánh mắt đóng băng: "Đoàn trưởng Vương, phiền ngài đến đây một chút."

Nếu không phải vì hình tượng của quốc gia, anh đã sớm đ.ấ.m cho gã một quyền rồi.

Đánh nhau ở nước ngoài mất mặt đến mức nào? Những người khác sẽ nghĩ gì về người Trung Quốc bọn họ?

Vương Trung Nghị đã bị kinh động, ông ta nhanh chóng đi tới, cau mày: "Thế này là thế nào? Các người có thể chú ý hình tượng của bản thân một chút được không, đừng có mà bôi nhọ tổ quốc mình."

Mặt Tiêu Thanh Bình đầy lạnh lùng: "Ngài Tiểu Dương đây có bệnh đánh phụ nữ, vừa nãy bỗng nhiên phát bệnh, ngài có thể xử lý chút được không?"

Cả hiện trường: “...”

Vương Trung Nghị nghi ngờ mình nghe phải ảo giác, cái quỷ gì vậy?

Đánh phụ nữ? Đánh ai? Nhìn Tiêu Thanh Bình tức giận như vậy, là đánh Lạc Di sao?

Con mẹ nó, cái đoàn này được thành lập chính là để che chở cho Lạc Di đó.

Ông ta vô cùng mất hứng mở miệng: "Giáo sư Dương, sao ông lại đưa người có bệnh theo ra ngoài thế này? Trong nhà không còn đứa nhỏ nào khác à?"

Giáo sư Dương ngây ngẩn cả người, cả hỏi cũng không hỏi một tiếng mà đã lập tức định tội cho Dương Hoan vậy rồi hả? Rốt cuộc tên Tiêu Thanh Bình này là ai?

"Hiểu lầm, chỉ là một hiểu lầm mà thôi, đám thanh niên thích náo nhiệt, Dương Hoan, cháu lớn tuổi nhất, nên khoan dung hơn một chút, xin lỗi em trai em gái đi."

Ông già này cũng rất láu cá, ông cụ Tiêu thầm hừ lạnh, không nên giao tiếp nhiều với loại người thế này, vẫn nên giữ một khoảng cách thì hơn.

"Anh xin lỗi." Dương Hoan lanh lẹ nhận lỗi, nhưng sắc mặt rất kém: "Anh xin lỗi vì sự lỗ mãng của anh, em gái Lạc Di này, lần sau em cũng đừng cố ý kích thích anh nữa nhé."

Xin lỗi thì xin lỗi đi, còn phải kiếm cớ cho bản thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-532.html.]

Còn nói gì mà cố ý kích thích gã, đẩy trách nhiệm về phía Lạc Di.

Lạc Di cười ha ha, cô cũng không quen gã.

"Đầu tiên, tôi không phải em gái anh, hoàn toàn không có một tí xíu quan hệ huyết thống nào với anh hết, đừng có gọi bậy, thứ đồ đáng ghét."

"Thứ hai, phiền anh xin lỗi toàn bộ phụ nữ trên thế giới này, một câu nhẹ bẫng của anh, nói rằng không thể nuông chiều phụ nữ, đánh cho mấy trận là tốt rồi, này đúng là đã mạo phạm toàn bộ phụ nữ trên thế giới."

Lời này vừa ra, toàn trường đều phải sợ hãi.

"Thứ ba, tôi thấy động tác giơ nắm đ.ấ.m của anh thuần thục không gì sánh được, hẳn là một tên tái phạm, nhằm bảo vệ chính mình, tôi có quyền yêu cầu anh phải cách xa tôi ít nhất mười mét."

Chỉ bằng động tác vung nắm đ.ấ.m kia, cô dám khẳng định rằng nhà họ Dương thuộc những phần tử tích cực ưa bạo lực gia đình.

Liên tiếp ba câu, hung hăng vạch trần bản chất đạo đức giả và nông cạn của người đàn ông Dương Hoan này.

Những người phụ nữ có mặt ở đấy đều cực kỳ khó chịu, những người phụ nữ có thể kiến tạo nên thành tựu đều là những người phụ nữ tự tôn tự cường, không phải dựa vào đàn ông.

Dương Hoan bị mọi người nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ thì hổ thẹn không thôi: "Lạc Di, sao cô cứ phải ngang ngạnh vậy chứ? Một chút việc nhỏ mà thôi cô chớ nên làm lớn chuyện, tôi cũng không biết bản thân đã đắc tội cô chỗ nào, khiến cô phải chán ghét tôi như vậy, cô nói đi, tôi sẽ sửa."

Gã bày ra thái độ khiêm nhường càng làm Lạc Di cảm thấy hết sức ghê tởm: "Có thật không?"

"Thật." Dương Hoan còn tỏ vẻ cực kỳ thành khẩn.

Lạc Di thản nhiên nói: "Trên người anh tản đầy mùi dầu mỡ của một tên cặn bã, phỏng chừng chỉ có thể đầu thai lại lần nữa thử xem sao. Chỉ là anh đừng để mẹ anh sinh ra anh nữa, để cha anh sinh ấy."

Cô không thích gây chuyện, nhưng mấy câu Dương Hoan nói vừa nãy đã thật sự mạo phạm đến cô.

"Cô…" Mặt Dương Hoan đen lại.

.

Loading...