So sánh một chút thì Hải Luân khá kiêu ngạo nên không đáng để quan tâm. Lạc Di nói lời giữ lời, thắng hai ván thì dừng lại, cô cũng không ép Hải Luân phải xin lỗi, giống như không nhớ đến chuyện đó.
Nhưng tất cả mọi người đều nhớ cô đã từng nói chỉ nhìn qua là sẽ nhớ kĩ, chỉ có thể nói là cô rất rộng lượng.
Hải Luân thầm thở dài, yên lặng trốn sang một bên.
Ada chia một nửa tiền cho Lạc Di.
Lạc Di thoải mái nhận lấy, phát hiện váy không có túi nên thuận tay đưa cho Tiêu Thanh Bình: "Anh cất giúp em, sau đó chúng ta chia mỗi người một nửa, người giữ có phần."
Tiêu Thanh Bình không kìm được nói: "Em không được chơi nữa, đánh bạc không phải chuyện tốt đẹp gì cả."
"Anh yên tâm, không phải anh không biết tính tự chủ của em mạnh đến đâu mà." Lạc Di rất có chừng mực, cược nhỏ thì được, cược lớn thì mất nhà. Ada vuốt xấp tiền, hưng phấn khoa tay múa chân, rõ ràng tiền tiêu vặt hàng tháng của cô ấy cũng không ít nhưng đây là số tiền đầu tư đầu tiên mà cô ấy thắng được nên có ý nghĩa rất khác biệt.
"Anny, em dựa vào cách này thì sẽ kiếm được tiền đấy." Lạc Di nghiêm túc nói: "Đánh bạc là chuyện không nên, có ai giàu lên nhờ đánh bạc chứ? Em chỉ thấy táng gia bại sản thôi. Làm người phải tỉnh táo, nên làm gì, không nên làm gì, trong lòng phải có ranh giới cuối cùng."
Cô sống rất tỉnh táo, làm việc có nguyên tắc, càng làm cho người ta thêm phần nể trọng.
Ada rất thích sự tỉnh táo này của cô: "Anny, sau này chúng ta chính là bạn tốt của nhau."
Những người khác cũng nhao nhao muốn kết bạn: "Anny, tôi cũng rất thích cô, chúng ta hãy kết bạn đi."
Kẻ mạnh thích làm bạn với kẻ mạnh, mà Lạc Di thể hiện sức mạnh làm cho tất cả mọi người thấy đáng giá để kết bạn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-523.html.]
Lạc Di cười tủm tỉm đối ứng, những người này đều là nhân mạch đấy, rất nhanh rất nhiều người đã vây lấy cạnh cô.
Tiêu Thanh Bình bất lực lắc đầu, nếu Lạc Di có lòng kết bạn thì ai cũng không ngăn cản được sức hút c.h.ế.t tiệt đó.
Ada bống nảy ra một ý tưởng, mắt lập tức sáng lên: "Anny, lát nữa chúng ta hãy đi chơi một vòng ở sảnh cược của khách sạn, vẫn quy tắc cũ, thua tính cho chị, thắng thì của em một nửa."
Trong khách sạn nhà Ada không thiếu thứ gì, một con rồng ăn chơi phóng túng.
Kiều Nhẫn không kìm được nói: "Ada, cô lại chiếm lợi của người ta rồi." Ada ôm tay Lạc Di không buông, nhõng nhẽo nói: "Anny, có được không? Xin em đấy, hôm nay là sinh nhật của chị, coi như em thoả mãn một điều ước sinh nhật của chị nhé, khi khác nếu em cần giúp đỡ thì cứ đến tìm chị." Lạc Di nghiêm túc suy nghĩ, ân tình của cô không chừng ngày nào đó sẽ cần dùng đến: "Đi thôi, chỉ chơi một giờ thôi nhé."
"Chơi hết đêm đi." Rất lâu trước đây Ada đã có một mong muốn được sát phạt khắp sòng bạc, uy phong khắp chốn, quét ngang hết thảy.
Có điều cô ấy lại không tự mình thực hiện được nhưng Anny có thể đưa Ada đi chinh chiến.
Lạc Di dở khóc dở cười: "Buổi đêm em còn có việc, lát nữa bọn em phải đi." Một đoàn người cứ như vậy chinh chiến sòng bạc của khách sạn, chỗ này do nhà Ada mở, nhân viên thấy Ada dẫn một đoàn người đi vào thì cũng không thấy kì lạ.
Đại tiểu thư nhà mình rất thích chơi vài ván nhưng không sa vào đó. Cô ấy dẫn người đến trước bàn blackjack, mắt sáng kinh người: "Anny, nhờ hết vào em nhé."
Lạc Di nhếch miệng mỉm cười, cũng không vội đặt cược mà yên lặng một bên quan sát, Tiêu Thanh Bình cũng ở bên cạnh quan sát một lúc.
Loại này tính hai mươi mốt điểm, thông qua tính toán xác suất đạt tới tỷ số thắng nhất định, có chút năng khiếu toán học thì sẽ thích nghiên cứu loại tính toán này.
Tiêu Thanh Bình và Lạc Di xì xào thảo luận, thảo luận quy tắc và kỹ xảo, trò này nhìn qua thì đơn giản nhưng thật ra độ khó rất lớn.
.