Lạc Di tặng cô ta một ánh mắt thương hại, đúng là đứa bé thần tài. Trước khi đi cha mẹ đã vét sạch tiền trong nhà, đổi cho cô sáu trăm đô la mỹ, nói thật thì chút tiền ấy chỉ đủ cho cô chi tiêu.
Mặc dù chuyến đi này được bao ăn ở, xe cộ và vé máy bay nhưng cô không thể không có chút tiền tiêu nào
Cô đang muốn kiếm tiền thì Hải Luân đã chủ động đưa tiền cho cô, đúng là một người tốt.
Ada nhìn chồng tiền chất cao, cười sắp sái mồm: "Cô đừng nói linh tinh, tất cả mọi người đều chứng kiến, do cô chơi không được đấy chứ."
Mọi người rất đồng cảm với Hải Luân, tài năng không bằng người ta thì biết làm sao đây
"Hải Luân, người ta không chơi xấu, cô hãy nhận thua đi."
"Cô nên nhận thua sớm đi, cô không phải đối thủ của người ta đâu."
"Hải Luân, cô đừng ngốc nghếch nữa, người ta thông minh hơn cô đấy." Hải Luân tức gần chết, chuyện này là sao chứ? Có phải là bạn bè của cô ta nữa không vậy?
Nhận thua ư? Không thể nào.
Cô ta chắc chắn sẽ thắng!
"Cô ta thắng đậm như vậy không phải vì là người mới nên may mắn hay sao?" "Không phải đâu." Lạc Di cười ngọt ngào, mỗi khi cô bẫy người khác thì đều sẽ cười như vậy, Tiêu Thanh Bình nhìn gương mặt tươi cười này của cô thì rất hoài niệm.
"Mọi người muốn biết nguyên nhân không?"
Mọi người cũng rất tò mò, cô đã khống chế cục diện như thế nào: "Nhanh nói đi."
Lạc Di uống một ngụm nước trái cây, hững hờ nói: "Rất đơn giản, tôi đã nhìn qua thì sẽ không quên được, tôi đã lấy được rất nhiều giải thưởng tính nhẩm." Mọi người nhìn nhau, là sao chứ? Một lúc sau mới phản ứng lại, mẹ nó. "Cô nói là cô có thể nhớ bài ư? Nhiều bài như vậy mà cô có thể nhớ hết được sao?"
"Chỉ có năm mươi tư lá thôi, rất đơn giản." Lạc Di nói hời hợt: "Tính nhẩm mới là mấu chốt, tôi tính nhẩm mạnh hơn người bình thường rất nhiều." Mọi người: "..." Woa, hoá ra là cao thủ tính nhẩm thâm tàng bất lộ, trí nhớ quá kinh khủng.
Người như thế này ở đâu cũng là người phi thường.
Ada hưng phấn đỏ bừng cả mặt, dễ dàng nắm được chiến thắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-522.html.]
Chuyện này có lẽ là lần đầu tư được nhiều lãi nhất của cô ấy.
Ada đắc ý bắt đầu đếm tiền, tổng cộng là mười một nghìn, cô ấy rất vui mừng. Ada ôm chặt Lạc Di, nhiệt tình hôn lên mặt cô: "Ha ha ha, em gái Anny em giỏi thật đấy, từ hôm nay trở đi em chính là em gái của chị."
Nhân lúc cô còn ít tuổi, tranh thủ thời gian kết bạn để bồi dưỡng tình cảm.
Sắc mặt Tiêu Thanh Bình thoắt cái tối sầm, lấy khăn ra lau mặt cho Lạc Di, tởm quá, anh còn chưa từng được hôn nữa.
"Cô ấy không phải em gái của cô."
Ada ôm Lạc Di không buông: "Tôi cũng không tranh em gái với cậu, tôi nhập hội với mọi người."
"Phụt." Lạc Di không kìm được phì cười, cô nhớ đến câu tuyên ngôn nổi tiếng của tiểu tam Tiểu Nguyệt Cách cách: "Ta đến gia nhập vào gia đình này, không phải đến chia rẽ gia đình này."
Cô cười nhìn Hải Luân: "Cô còn muốn chơi nữa không?
Sắc mặt Hải Luân lúc xanh lúc đỏ, ngược lại cảm thấy tỉnh táo hơn một chút.
Người ta có độc chiêu, cô ta chơi không lại.
Nhưng nếu tự nhận là sợ thì rất mất mặt.
Ada vỗ bàn một cái, trừng mắt lên: "Chơi, chơi c.h.ế.t cô ta!" Vừa nãy trêu tức cô như thế nào thì trả lại toàn bộ.
Lạc Di há hốc mồm, đây là từ ngữ hổ báo gì đây?
Cô không muốn làm chuyện này đến cùng, tìm cách thoái thác: "Tôi hơi mệt, chơi hai ván nữa được không, coi như để phân thắng bại, ok?"
Hải Luân giống như được hồi sinh từ cõi chết, thầm thở phào nhẹ nhõm, còn cố ý làm ra vẻ miễn cưỡng: "Được thôi."
Cô mượn một nghìn đô, cũng không trông mong sẽ thắng cuộc, đẩy toàn bộ ra đánh cược hết tất cả.
Mọi người nhìn thấy không khỏi cảm thấy nể phục Lạc Di, họ thấy cô là người đáng để kết bạn.
.