Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 495-496
Cập nhật lúc: 2025-03-20 06:12:21
Lượt xem: 68
Chương 495:
Vương Khinh hít hà một hơi, nhìn Lạc Di với vẻ không dám tin, cô to gan thật đấy.
Lão tướng quân Vương nhướng mày, đây là vì không biết gì nên mới không sợ? Hay là trời sinh đã thế?
Ông ấy giơ tay lên, một người lính cần vụ bê một cái máy tính vào.
"Máy tính của tôi hư rồi, cháu sửa lại giúp tôi nhé."
Lạc Di: ...Phong cách của người nhà họ Vương này lạ nhỉ.
Kêu cô tới để sửa máy tính thôi à? Sao không nói sớm chứ.
Cô thong thả vén tay áo sơ mi lên: "Được ạ, nếu sửa được thì mời cháu ăn một con vịt quay nhé, à không, hai con, một con gói mang về."
Khóe miệng lão tướng quân Vương giật giật, con bé này đúng là không biết khách sáo.
Cái máy tính này cũng là của Hằng Tinh nên Lạc Di hiểu nhất về cấu tạo của nó, nhưng vẫn kêu Ngô Tiểu Thanh tới: "Mẹ tới đây đỡ máy tính giúp con với."
Ngô Tiểu Thanh nhanh chân tới hỗ trợ, cuối cùng không luống cuống như ban đầu nữa.
Trong vương quốc máy tính, Lạc Di là vị vua duy nhất, chỉ thấy cô kiểm tra một lần đã mở vỏ máy ra một cách dễ dàng, sau đó kiểm tra từng bộ phận, tiện tay lấy chổi quét vệ sinh.
Động tác của cô vô cùng lưu loát như đã tính trước.
Là mạch điện nối với vỏ máy gặp chút trục trặc, Lạc Di sửa xong thì mở máy tính lên, đôi tay bay múa linh hoạt không cần nhìn bàn phím, tiếng gõ lạch cạch vang lên không dứt, từng chỉ lệnh được viết ra.
Vẻ mặt hờ hững, bình tĩnh trí tuệ, từng hành động toát lên vẻ tao nhã nói không nên lời.
Đây không phải lần đầu tiên Ngô Tiểu Thanh nhìn thấy mặt này của con gái nhưng vẫn ngắm tới ngây người.
Con gái của bà tuyệt quá, là bà sinh đấy!
Còn những người khác chỉ mới thấy lần đầu nên ai cũng nhìn không chớp mắt, cảm thấy dáng vẻ của cô gái này quá chuyên nghiệp và lợi hại.
Trong phòng không ai lên tiếng làm phiền cô.
Không biết đã qua bao lâu, Lạc Di vỗ tay một cái, vẻ mặt nhẹ nhàng vui vẻ.
"Xong, có thể dùng được rồi, cháu còn cài miễn phí cho ngài trò đánh bài Solitaire đấy, ngài có thể chơi lúc rảnh rỗi."
Cô còn giải thích cho lão tướng quân Vương biết quy tắc trò chơi, vô cùng đơn giản.
Vẻ mặt lão tướng quân Vương hơi phức tạp: "Cháu không ghét tôi à?"
Lạc Di cười thản nhiên: "Cháu tôn trọng mỗi một người lính từng liều mạng đổ m.á.u vì quốc gia."
Lão tướng quân cũng là một người lính mà, chuyện cống hiến vì nước là sự thật.
Người ta chưa làm gì ảnh hưởng tới cô thì tại sao phải ghét chứ?
Cô không thể yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhưng cũng không thể ghét ai ghét cả tông chi họ hàng.
Lão tướng quân Vương hơi d.a.o động, con bé này.
Lạc Di lại bổ sung thêm: "Đương nhiên chỉ giới hạn ở cá nhân."
Cho nên đừng nhắc tới chuyện của Vương Ngữ Thần với cô.
Mọi người: ...
Lão tướng quân Vương: ...
Lạc Di vươn bàn tay hơi bẩn ra trước mặt ông ấy: "Không cho uống một chén trà sao? Cháu khát ạ."
Lão tướng quân Vương im lặng một lát rồi nói: "Lấy cho con bé một chậu nước rửa tay."
Con bé này đúng là không biết sợ là gì, phong thái giỏi giang, rất có sức hút.
Hơn nữa còn thông minh một cách đáng sợ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã cho thấy được tài năng, chỉ số thông minh và cả sự tinh tế.
Hơn nữa còn làm một cách dễ như ăn bánh, ung dung bình tĩnh, vô cùng tự nhiên.
Lạc Di rửa sạch hai tay, cuối cùng cũng được uống trà xanh, còn có một đĩa bánh đậu xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-495-496.html.]
Cô uống một ngụm: "Không tồi, trà xuân Long Tĩnh, hậu vị rất ngọt."
Ông cụ Vương vẫn luôn quan sát cô, càng ngắm càng thấy thú vị: "Cháu còn nhỏ tuổi mà cũng hiểu biết về trà à?"
Lạc Di cầm một miếng bánh đậu xanh lên, cái này khá ngon, vị ngọt dịu, vô cùng vừa miệng.
"Nghe ngài nói kìa, không phải ngài lớn tuổi nhưng vẫn chơi vi tính đấy sao, từ trước tới nay tuổi tác không phải là vấn đề."
.
Chương 496:
Ông cụ Vương im lặng, không thể không thừa nhận mặc dù tuổi tác cô còn nhỏ nhưng lại sáng suốt hơn nhiều người trưởng thành.
"Cháu có tính toán gì cho tương lai không?"
Lạc Di im lặng một hồi rồi mới thốt ra mấy từ: "Dùng khoa học kỹ thuật để thúc đẩy quốc gia."
Chỉ một câu đơn giản đã để lộ dã tâm to lớn của cô, còn có tầm nhìn và sứ mệnh sâu sắc.
Sau này thứ mà những quốc gia lớn cạnh tranh với nhau chính là khoa học kỹ thuật, không muốn bị lạc hậu thì phải cố gắng ngay từ bây giờ.
Ông cụ Vương đã gặp đủ loại người, nhưng chưa từng gặp ai vừa kiên định vừa sáng suốt như thế, ngay từ đầu cô đã biết mình muốn gì.
Hơn nữa, đáng quý hơn là cô có năng lực để làm điều đó.
Ông ấy không khỏi than thở: "Tương lai là của các cháu, thế giới cũng là của các cháu, bọn ta già rồi."
Trong lòng Lạc Di dâng lên một chút hưng phấn: "Không phải người ở thế hệ của ngài tắm m.á.u chiến đấu hăng hái là vì muốn thấy cảnh quốc thái dân an, đời sau phấn đấu tiến lên, bắt kịp và vượt qua những cường quốc trên thế giới hay sao? Giấc mộng của nhiều thế hệ, sẽ có ngày thực hiện được."
Hốc mắt lão tướng quân Vương không khỏi đỏ lên, trong lòng xúc động, vội vàng rũ mi mắt xuống.
Có những người xưa nay chưa từng quen biết nhưng lại có cùng mộng tưởng, cùng mục tiêu, cùng cảm xúc.
Không liên quan đến tuổi tác, không liên quan đến thân phận, không liên quan đến địa vị.
"Ông nội, cháu về rồi." Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Một cô gái xinh đẹp chạy nhanh vào, lại thấy được Lạc Di, cả người cứng đờ.
"Lạc Di, sao cô lại ở nhà tôi? Ai cho cô tới?"
Là Vương Ngữ Thần, cô ta mặc bộ quần áo đầy nếp nhăn, tóc tai vô cùng bẩn, giống như đã mấy ngày rồi chưa tắm gội, cả người trông rất bẩn.
Tầm mắt Lạc Di lướt qua cô ta rồi nhìn về phía bà cụ Vương phía sau cô ta, đôi mắt híp lại.
"Lúc trước cháu hoàn toàn không biết gì về nhà họ Vương, còn bây giờ thì đã biết một chút rồi."
Cô lạnh lùng trào phúng khiến vẻ mặt của lão tướng quân Vương hơi mất kiểm soát.
Bà cụ Vương ngơ ngác nhìn mẹ con Ngô Tiểu Thanh, đầu óc trống rỗng, sao bọn họ lại ở đây?
Bà cụ nhìn về phía lão tướng quân Vương theo bản năng, trong lòng vô cùng hoảng loạn.
Vương Ngữ Thần lại cho rằng Lạc Di hoảng sợ: "Cô sợ rồi à? Ha ha, muộn rồi."
Cô ta nhào về phía lão tướng quân Vương, ôm đùi ông ấy, khóc lóc kể lể nước mắt lưng tròng: "Ông nội ơi, là cô ta hãm hại cháu, cháu chưa làm gì cả, ông phải phân xử cho cháu đấy."
"Mấy ngày nay cháu sống khổ lắm, cơm không đủ no, ngủ không ngon giấc, bữa nào bọn họ cũng cho cháu ăn củ cải khô và cơm nguội! Ông nội, cháu khổ quá khổ quá đi."
Cô ta chưa từng chịu ấm ức như thế bao giờ nên cảm thấy cả người như muốn phát điên, trong lòng càng tức giận hơn.
"Xì." Lạc Di nhìn cô ta tự biên tự diễn, nhịn không được phì cười: "Tôi nghi là chỗ cô học là trường sân khấu đúng không, còn là loại đi cửa sau do không đạt tiêu chuẩn nữa."
Người mà Vương Ngữ Thần hận nhất chính là Lạc Di, chỉ ước gì có thể xé cô thành mảnh nhỏ, nhưng vì đang ở trước mặt người nhà nên cô ta đành phải nhịn xuống.
Cô ta khóc lóc mách lẻo: "Ông nội, ông nhìn kìa, đứng trước mặt ông mà cô ta còn dám kiêu căng như thế, hoàn toàn không để nhà họ Vương chúng ta vào mắt, không xem ông ra gì mà."
Lão tướng quân Vương hơi nhíu mày, sao con cháu nhà người ta ưu tú là thế mà con cháu nhà mình lại... Mất mặt thế này.
Sao giữa người với người lại chênh lệch lớn như thế?
Vương Ngữ Thần khóc lóc ầm ĩ còn những người khác chỉ đứng im nhìn, ai cũng không hé răng, hoàn toàn trở thành buổi biểu diễn của một mình cô ta.
Bà cụ Vương quát khẽ một tiếng: "Ngữ Thần, bà đã nói đó chỉ là hiểu lầm thôi, giải thích là xong rồi."
.