Chỉ cần có 10% cơ hội, ông Mạc cũng sẵn lòng ủng hộ cô: "Được, thầy biết rồi."
Sau khi nói chuyện xong với thầy, Lạc Di được cha mẹ đưa về nhà.
Vừa đóng cửa nhà, Ngô Tiểu Thanh đã nhìn Lạc Quốc Vinh một cái. Lạc Quốc Vinh cảm thấy chột dạ, lẳng lặng tránh ánh mắt bà.
Ngô Tiểu Thanh tức giận đến mức trợn trắng mắt, ha ha, đàn ông thật là...
Thôi, không thể trông cậy vào ông ta, bà tự mình giải quyết vậy.
"Lạc Di, hôm nay con thật là..." Ngô Tiểu Thanh vừa mở miệng muốn mắng con gái thì Lạc Di đã đưa tay nhỏ của mình ra trước mặt: "Tay của con đau quá."
"Để mẹ xem." Ngô Tiểu Thanh thấy lòng bàn tay trắng nõn của con gái bị trầy xước, có vết máu, lập tức cảm thấy đau lòng: “Quốc Vinh, mau mau đi lấy nước sát trùng."
Khi nước sát trùng tiếp xúc với da, Lạc Di đau đến hít hà.
Mắt Ngô Tiểu Thanh đỏ hoe, cảm thấy đau lòng muốn chết: “Con bé không được giáo dục kia đúng là không ra làm sao, lần nào cũng hại con, sao lại độc ác như vậy?"
Vào được trường đại học danh tiếng mà không chịu học hành, cả ngày lăn lộn với đám đàn ông, sai người khác làm việc cho mình, hại hết người này, lại hại đến người kia, đúng là tai họa.
"Có mẹ sinh mà không có cha dạy." Lạc Quốc Vinh cũng rất tức giận: “Thật muốn đánh cho nó một trận thay cho cha mẹ nó."
Ngô Tiểu Thanh tức giận nhìn ông: “Nhìn cái tính xấu của anh kia, Lạc Di học theo anh nên mới trở nên như vậy, trước đây con bé dễ thương biết bao."
Khóe miệng Lạc Quốc Vinh co rúm, trách ông ư?
Tính cách của Lạc Di không phải là di truyền từ mẹ sao? Rõ ràng là giống hệt mẹ.
Nhưng dưới ánh mắt của vợ, ông không dám lên tiếng, còn phải cúi đầu xin lỗi: “Lỗi của anh, tất cả đều là lỗi của anh."
Lạc Di lén lút cười, ha ha ha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-461.html.]
Bị Ngô Tiểu Thanh nhìn thấy, bà giận dữ véo má Lạc Di: “Còn cười nữa à?"
"Đau, đau, đau." Lạc Di kêu toáng lên.
Lạc Quốc Vinh đau lòng đưa tay ra chắn: “Sao em lại véo Lạc Di, con gái mình hôm nay chịu nhiều tổn thương rồi. Nếu không phải nó thông minh, đã sớm bị người ta hại rồi. Trách con gái làm gì? Nếu trách thì trách chúng ta đây này, cha mẹ không có bản lĩnh, không thể bảo vệ con gái, phải nhờ ông Mạc mới giải quyết được vấn đề."
Ông thở dài một hơi, sự việc hôm nay ảnh hưởng rất lớn đến ông: “Ôi, không thể như người ta, chỉ cần nói ra tên họ là có thể dựa vào bậc cha chú trong nhà ỷ thế ăn h.i.ế.p người khác."
Ánh mắt Ngô Tiểu Thanh chợt buồn bã: “Ôi, là do cha mẹ như chúng ta vô dụng, không bảo vệ được con cái."
Cuộc sống khó khăn ở tầng lớp dưới, bà đã chịu đủ rồi.
Bất cứ ai cũng có thể đạp lên họ một cách dễ dàng, nghĩ đến bộ dạng kiêu căng của Vương Ngữ Thần, thực sự muốn tát cho cô ta mấy cái thật đau.
Tại sao cô ta lại kiêu căng tự phụ như vậy? Chẳng phải chỉ vì cô ta có gia thế tốt hay sao?
Dù là con gái riêng không rõ cha là ai, nhưng với sự bảo hộ của nhà họ Vương, cô ta vẫn sống trong xa hoa, chuyên gây thị phi, phách lối thì không ai sánh kịp.
Nói cho cùng, có quyền có thế quả thực rất tốt.
Lúc này, bà nảy sinh một ước mơ ngang tàng.
"Không phải chứ..." Lạc Di không khỏi nôn nóng, lạc đề rồi.
Lạc Quốc Vinh chau mày: “Vợ ơi, chúng ta thảo luận một chút, anh muốn từ chức, em đừng vội nóng giận, nghe anh nói đã, anh muốn mở một cửa hàng thịt ngâm tương."
"Mở cửa hàng?" Mẹ con đồng thời lên tiếng.
Lạc Quốc Vinh vốn còn đang cân nhắc, nhưng sau sự việc tối nay, ông đã hạ quyết tâm.
"Đúng vậy, anh nghĩ thời cơ đã sẵn sàng, bày sạp đều là nhắm một mắt mở một mắt, có người còn nhận được giấy phép kinh doanh hộ cá thể, anh muốn làm một cái."
Ông chịu khổ cực cũng được, nhưng con của ông không thể chịu khổ cả đời, làm cha mẹ phải tạo điều kiện tốt nhất cho con cái.
.