Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 446
Cập nhật lúc: 2025-03-19 13:04:25
Lượt xem: 47
Tim sư tỷ Thường đập loạn xạ, cô ta không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào cô: "Cô nói bậy, gián điệp gì chứ? Cô nghĩ cô là nhân vật nào trên thẻ bài? Lại còn đang nhắm vào cô? Thật nực cười.”
Đúng lúc này, hai người đàn ông mặc đồ đen bước vào, xuất trình thẻ công tác, hóa ra là nhân viên bộ an ninh quốc gia: “Mời tất cả mọi người hợp tác điều tra với chúng tôi."
Hiện trường lặng như tờ, tất cả mọi người đều bị doạ một trận, người của bộ phận đặc biệt sao lại xuất hiện ở đây?
Đây là sự tồn tại đáng sợ.
Đến vì Lạc Di sao?
Sư tỷ Thường sợ đến tái mặt, không tự chủ được lùi lại: "Không, không, tôi không phải gián điệp, là Lạc Di hắt nước bẩn lên người tôi."
Sắc mặt nhân viên công tác rất nghiêm túc: "Có phải hay không, kiểm tra là biết ngay, không cần cố che giấu chân tướng nào cả."
Tất cả mọi người đều phải tiếp nhận điều tra, ai dám không phục? Mọi người đều thành thật như chim cút, hỏi cái gì trả lời cái đó.
Lạc Di đã từng gặp hai người này, họ là người đã xử lý vụ án cô bị tố cáo có vấn đề về điểm thi đại học năm đó.
Cô nói ra suy đoán của mình ngay tại chỗ, sắc mặt Sư tỷ Thường thay đổi liên tục, lo lắng đến giậm chân, không ngừng phủ nhận.
Nhân viên công tác không để ý tới cô ta: "Bạn học Lạc Di, đây là cách nghĩ của bạn sao?"
Năm đó họ đã tra tường tận về Lạc Di và biết khá rõ về cô.
Lạc Di mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, tôi là sinh viên khoa học, chuyện gì cũng thích nói logic.”
Nhân viên công tác im lặng nhìn cô một cái: "Ừ, còn thích mời người ta ăn bánh bao."
Lạc Di: “...”
Ông Mạc ở một bên không nhịn được cười lớn: "Năm đó em ấy chỉ mời tôi ăn bánh bao thôi, các cậu vẫn còn nhớ sao? Ha ha, nhớ mãi không quên? Hay là đang ghen tị?”
Vẻ mặt của sư tỷ Thường càng trở nên tồi tệ hơn, cô ta không ngờ rằng Lạc Di còn quen cả mấy người này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-446.html.]
Điên mất thôi!
Dù cho nhân viên công tác có tra hỏi thế nào, cô ta vẫn ngậm chặt miệng nói chỉ là chút chuyện nam nữ vớ vẩn.
Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, cô ta nhận ra rằng đây là tội danh nhẹ nhất, nhiều nhất chỉ là làm tổn hại đến danh tiếng mà thôi.
Cô ta đã suy nghĩ rất hoàn hảo, nhưng không may lại gặp phải bộ phận đặc biệt cứng rắn:”Mời đi cùng chúng tôi một chuyến."
Hai đàn anh lên tiếng giúp cô ta cũng sẽ bị đưa đi, bọn họ sợ đến mức không dám giấu diếm nữa.
"Cô ta nói, trong tay giáo sư Mạc có một suất ở lại trường mà đàn anh Thiệu là ứng cử viên có khả năng nhất, chúng tôi cũng muốn tranh."
"Cô ta còn ám chỉ, chỉ cần dìm đàn anh Thiệu xuống thì chúng tôi ai cũng sẽ có cơ hội."
Đàn anh Thiệu tức hộc máu: “Tôi không đồng ý cô nên cô hủy hoại tôi sao? Tôi chỉ muốn nói, may mà tôi không tiếp nhận cô, nếu không đời này của tôi bị hủy hoại rồi."
Chỉ cần nghĩ đến cùng một người phụ nữ độc ác như vậy trải một đời đã khiến anh ấy nổi da gà khắp người.
Cuối cùng sư tỷ Thường bị đưa đi, việc này cũng bị áp xuống, những người chứng kiến
tại hiện trường đều không dám nói bậy một từ nào.
Cả bộ An ninh Quốc gia cũng ra mặt rồi, có thể thấy đây không phải là một vụ án bình thường.
Lạc Di cũng tò mò hỏi thầy, sao những người này lại tới nhanh như vậy?
Ông Mạc chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn cô rồi nói: “Chuyện liên quan em đều không phải là chuyện nhỏ.”
Lạc Di trầm mặc một lát, cô hít sâu một hơi nói: “Ăn một bát chè trôi cơm rượu đi.”
Lấy gì giải sầu, chỉ có chè trôi cơm rượu thôi*
*Câu gốc trích trong ‘Đoản ca hành kỳ 2’ - Hà dĩ giải ưu, duy hữu Đỗ Khang: lấy gì giải sầu, chỉ rượu mà thôi.
Lạc Di vẫn đi đến phòng thí nghiệm như chưa có chuyện gì xảy ra, các đàn anh đàn chị như có như không tránh mặt cô, ánh mắt đặc biệt phức tạp.
.