Lạc Di trợn trắng mắt: “Đây là lần người thành thật bị bôi đen thảm nhất.”
Thường Mẫn là người thành thật sao? Thật nực cười, rõ ràng là người chuyên gây chuyện thị phi.
Đàn anh Thiệu sắp bị làm cho tức chết, không dễ gì anh ấy mới có cơ hội ở lại trường học nhưng bây giờ đã bị Thường Mẫn phá hỏng hết.
"Là cô quấn lấy tôi, tôi đã lịch sự từ chối rồi nhưng cô giả vờ không hiểu, cũng đừng kéo người vô tội xuống nước, Lạc Di chỉ là đàn em khoá dưới của tôi, tôi và cô ấy không có gì hết."
Sư tỷ Thường cười khẩy: "Anh được đó, leo được lên cành cao rồi thì đá tôi, bây giờ anh nói gì cũng được hết.”
“‘Cành cao’ đột nhiên muốn ngâm một bài thơ.” Lạc Di giơ tay lên, vừa khôi hài vừa ngốc nghếch: “Tặng cho sư tỷ Thường."
Mọi người ngất xỉu, phong cách này cũng quá độc đáo rồi.
Lạc Di ho nhẹ một tiếng, bắt đầu ngâm thơ với giọng điệu trong trẻo: “Có cây tên lăng tiêu, dây leo khoe mĩ miều. May gặp nhờ cây lớn, vươn mình trăm thước cao… Sớm hoa còn mây lướt, chiều củi đất tiêu điều. Nhắn ai người lập chí, đừng học giống hoa leo.”
Mọi người: “...”
Đừng nhìn có vẻ rất văn chương nhưng thực chất lại là hai cái tát vào mặt.
Học bá mắng người không dùng một từ bậy bạ nào, ngầu!!
Ông Mạc khẽ gật đầu: “Bài thơ ‘Lăng Tiêu Hoa’ này của Bạch Cư Dị khá phù hợp với hoàn cảnh đấy. ‘Đừng học giống hoa leo’, các em hiểu chưa?”
“Hiểu, hiểu rồi ạ.” Mọi người lần lượt đáp.
Sư tỷ Thường híp mắt lại: "Lạc Di, cô cao cao tại thượng thật đấy, làm việc sai trái cũng có người bảo vệ.…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-445.html.]
Lạc Di vốn không muốn làm mọi chuyện trở nên quá tồi tệ, nhưng Sư tỷ Thường nhất quyết muốn chiến với cô đến cùng, vậy thì chiến thôi.
"Phía sau cô là người nào? Nói đi.”
Lời này bất ngờ nói ra làm sắc mặt sư tỷ Thường thay đổi mạnh mẽ: "Cái gì? Tôi không hiểu ý của cô."
Lạc Di sớm đã cảm thấy sự tình không hề đơn giản, sư tỷ Thường vừa bước vào đã gây khó dễ cho cô, nếu lý do chỉ vì một người đàn ông thì không thuyết phục cho lắm.
"Nhân lúc tâm trạng tôi còn tốt thì nói thật ra đi, nếu không thì hừm."
Vì một người đàn ông mà cãi nhau ầm ĩ, nếu làm lớn chuyện này lên, chẳng lẽ danh tiếng của sư tỷ Thường sẽ tốt lên sao?
Dù ở thời đại nào thì trong mối quan hệ nam nữ, đàn ông thường chỉ dính một thân tanh, bị mắng vài câu là xong nhưng còn phụ nữ thì lại bị mất hết danh tiết.
Sư tỷ Thường có thể thi đỗ vào được một trường đại học danh tiếng như thế này, chỉ số IQ chắc chắn không có vấn đề gì.
Thủ đoạn g.i.ế.c địch một nghìn, g.i.ế.c mình tám trăm này thực sự không phải là điều mà một người thông minh sẽ làm.
Vậy nên nói đi nói lại, Lạc Di mới chính là mục tiêu mũi kiếm của Sư tỷ Thường.
Mắt sư tỷ Thường đỏ hoe, nước mắt bắt đầu rơi xuống: “Lạc Di, cô có bối cảnh và chỗ dựa, tại sao còn bắt nạt một người đáng thương như tôi? Nhà tôi ở nông thôn, gia đình cũng nghèo, cha mẹ tôi trọng nam khinh nữ, sinh liền năm con gái mới sinh được một con trai, tôi từ nhỏ đã phải làm rất nhiều việc, liều cả mạng mới được đi học…”
Ai muốn nghe chút chuyện vô nghĩa ấy của cô ta, có ai mà không phải trải qua như vậy mới đi được đến đây. Ở thời đại này, người tài mà không khổ có rất ít.
Ánh mắt Lạc Di trở nên lạnh lùng, cô đã cho cô ta cơ hội rồi nhưng người ta lại lơ đi.
"Thầy ơi, em nghi ngờ sau lưng chị ta có tổ chức gián điệp, chị ta đã bị xúi giục, lên kế hoạch phá rối việc giảng dạy bình thường của trường, hủy hoại danh tiếng của trường, còn có khả năng là đang nhắm vào em, phải điều tra rõ.”
Giống như một tia sấm sét đánh xuống, tiếng thở hổn hển vang lên, mọi người đều tràn đầy sợ hãi.
.