Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 444

Cập nhật lúc: 2025-03-19 06:04:59
Lượt xem: 30

Ông Mạc lạnh lùng hỏi ngược lại: "Thường Mẫn, cô thấy học trò của tôi tối nào cũng làm bậy với đàn ông trong phòng thí nghiệm phải không?"

"Em... cô ta là… của người..." Sư tỷ Thường muốn xác nhận lần cuối, nhưng lời nói vừa ra khỏi miệng, cô ta lại có cảm giác như bị nghẹn.

Nếu sớm biết thế này, cô ta sẽ sống c.h.ế.t bám lấy sư mẫu, cố gắng hết sức lấy lòng bà ấy, nhân cơ hội gia nhập vào gia đình ông Mạc.

Ông Mạc là người bao che khuyết điểm nhất, học trò của ông ấy, ông ấy có thể nói, nhưng người khác nói một chữ cũng không được.

“Vợ chồng chúng tôi có thể làm chứng cho em ấy, trước đây em ấy ngày nào cũng ăn tối ở nhà tôi, không có thời gian đến phòng thí nghiệm, tối nay là lần đầu em ấy đến đây trong năm nay nhưng lại xảy ra chuyện như thế này, tôi chỉ muốn biết là ai muốn đối phó tôi, nghĩ ra thủ đoạn xấu xa như vậy?"

Chuyện liên quan đến ông ấy, không ai nói mấy tin nam nữ quan hệ bất chính nữa.

Ông ấy vừa nói ra những lời này, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Hỏng rồi, nếu liên quan đến cả ông Mạc thì tính chất việc này là nghiêm trọng, phía trên cũng sẽ tập trung điều tra.

Sư muội Thường sắp khóc rồi, nhưng còn có thể làm gì khác? Chỉ có thể kiên trì đến cuối: "Giáo sư, thầy đừng bao che cho cô ta, cô ta thật sự không phải người tốt."

Ông Mạc rất thất vọng, cô ta đã làm việc trong phòng thí nghiệm được bốn năm, cũng không phải là người mới, ông ấy vốn còn nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ giới thiệu cho cô ta một đơn vị tốt, kết quả cô ta lại thành ra thế này.

"Còn nữa, nam chưa cưới gái chưa gả, dù có yêu nhau thì cũng chẳng sao, tại sao lại phải g.i.ế.c người diệt khẩu? Logic này không hợp lý.”

Lạc Di yếu ớt giơ tay lên: "Thầy, em không yêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-444.html.]

Thầy Mạc cười khúc khích: “Thầy biết, em có tầm nhìn cao, mấy cậu con trai lớn lên phải đẹp và tài giỏi như em mới lọt được vào mắt xanh của em. Mấy cậu Nam Bá gì đó cũng xuất sắc ưu tú, học ở mấy trường đại học nổi tiếng, gia cảnh cũng tốt nữa, toàn hàng cực phẩm nhưng đứa trẻ em thậm chí mí mắt còn không thèm nhấc lên.”

"Em đấy, phải học tập chăm chỉ, đợi em lớn rồi hẵng yêu.”

Ông ấy còn khuyên cô hãy chăm chỉ và làm ra thêm nhiều thành quả nghiên cứu hơn.

Mấy đàn anh đàn em vừa rồi im lặng liền lần lượt đứng dậy: "Giáo sư, em đã chứng kiến toàn bộ sự việc, Lạc Di và đàn anh Thiệu chỉ đang nói chuyện, bỗng nhiên sư tỷ Thường đi vào chửi bới, nói rất khó nghe, em cảm thấy chị ấy bị điên rồi.”

"Em cũng thấy rồi, Lạc Di và đàn anh Thiệu không có gì hết, em cũng biết sư tỷ Thường rất ghét Lạc Di bởi vì chị ấy cái gì cũng không so được với Lạc Di, không thông minh bằng cô ấy, cũng không xinh đẹp, tài giỏi bằng.”

"Sư tỷ rất ghen tị với Lạc Di, chị ấy luôn nói rằng nếu con gái quá xinh đẹp thì sẽ dâm đãng và xấu tính, nhưng chị ấy lại lén lút hẹn hò với đàn anh Thiệu."

“A?” Lạc Di ngây người, không phải chứ?

Đàn anh Thiệu vội vàng lắc đầu liên tục: "Không phải, tôi không yêu đương với cô ta, là cô ta..."

Suy cho cùng, anh ấy là đàn ông con trai nên cũng không thể nói quá cay nghiệt.

Là Thường Mẫn có ý với anh ấy, cô ta thường xuyên tỏ tình, tặng đồ ăn cho anh ấy... Nhưng anh ấy không thích tính tình của Thường Mẫn, anh ấy cảm thấy cô ta không đủ thực tế, bụng dạ hẹp hòi, không phải người cùng đường với anh ấy.

Anh ấy đã từng từ chối nhưng cô ta vẫn không chịu bỏ cuộc.

Thường Mẫn nổi giận trừng mắt nhìn anh ấy: “Anh đúng là đang hẹn hò với tôi còn gì, sao bây giờ không thừa nhận nữa? Tôi không xinh đẹp bằng Lạc Di, không có bối cảnh vững chắc như cô ấy, nhưng tôi an phận thành thật, cái gì ra cái đó, không vờn hoa ghẹo bướm.

.

Loading...