Bên kia, tại địa điểm thi đấu, trong giảng đường lớn thường dùng làm phòng học, đủ tuyển thủ ưu tú toàn quốc hội tụ về một chỗ.
Vương Ngữ Thần mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ, cố ý uốn tóc, mái tóc dài gợn sóng xõa trên vai, đầu đội một chiếc vương miện, trên tai đeo khuyên hột xoàn hình giọt nước, trang phục đẹp đẽ, có vẻ rất xa hoa.
Các nữ sinh vây quanh cô ta, không ngừng khen trang phục của cô ta, cái gì mà đẹp hết sảy, cái gì mà đẹp át toàn trường.
Vương Ngữ Thần nghe lời tâng bốc thì tâm trạng rất tốt, khóe miệng khẽ giương lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, Lưu Nhất Hách và đám đồng bọn anh ta đều đã tới, bọn họ được Vương Ngữ Thần mời sang đây xem so tài.
"Hôm nay em gái Ngữ Thần xinh ghê, đẹp nhất khu này luôn."
"Vương miện nhỏ này đẹp thật, cũng rất hợp với em gái Ngữ Thần, trông cô ấy như một cô công chúa nhỏ ấy, được đó được đó."
"Đại Lưu, cậu nhận xét thử xem?" Thật ra bọn đàn ông này đều biết ý Vương Ngữ Thần, này là đang giúp môi giới.
Lưu Nhất Hách không quan tâm: "Cũng tàm tạm thôi."
Lý Diễn rất thích kiểu con gái như Vương Ngữ Thần, thấy anh ta không quý trọng thì trong lòng cảm giác rất khó chịu.
Anh ta chua chát nói: "Như này mà cũng coi thường, Đại Lưu, ánh mắt cậu cũng cao quá rồi, chẳng lẽ cậu muốn đòi cả tiên nữ sao?"
Lưu Nhất Hách nhíu mày: "Không được hả?"
"Được, cậu là cậu chủ Lưu mà." Lý Diễn vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
Lưu Nhất Hách ghét kiểu che này giấu kia nhất: "Chua, quá chua, cậu thích thì theo đuổi đi chứ, gái thẳng sợ trai mặt dày mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-419.html.]
"Không dám không dám." Tất nhiên Lý Diễn tự hiểu rõ mình, hoàn cảnh gia đình anh ta kém xa hai nhà Vương Lưu, anh ta cười ha hả, nhìn về phía người đàn ông đang ngẩn người: "A Nam, gần đây cậu bận gì hả, sao lâu chẳng thấy bóng cậu đâu?"
"Có chút việc." Dương Nam Ba không muốn bàn thêm về chuyện này, chuyển chủ đề: "Vương Ngữ Thần làm long trọng như vậy, người không biết còn tưởng đây là cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp đấy chứ."
Có vài người không biết phân trường hợp, không hiểu chừng mực.
Lý Diễn lập tức quên đề tài vừa rồi, giải vây thay Vương Ngữ Thần: "Cũng không thể nói vậy được, cô gái nào lại không muốn trang điểm cho mình thật xinh đẹp? Nhà họ Vương có điều kiện thì làm thế, cũng chẳng ăn trộm ăn cướp gì ai."
Dương Nam Ba khẽ lắc đầu, Vương Ngữ Thần muốn đẹp át ai, lòng anh ta rõ như gương, anh ta thật sự không ưa phương pháp này của cô ta chút nào.
Thi đấu cần phải dựa vào tài nghệ, không phải dựa vào nhan sắc.
Lạc Di kia tài hoa kinh thế, anh ta phục sát đất rồi, thắng thua của trận đấu nhỏ này tính là gì chứ, người ta là người có thể làm nên chuyện lớn.
Bên kia, Vương Ngữ Thần đã chờ đến có chút mất kiên nhẫn, cô ta thoáng nhíu mày: "Sao Lạc Di còn chưa tới nữa? Không phải là sợ không dám tới đấy chứ?"
Nữ sinh bên cạnh cô ta cười ha hả: "Không phải chứ? Cô ta không muốn lăn lộn trong trường học nữa sao?"
Vương Ngữ Thần lộ vẻ kiêu căng: "Tớ chẳng thèm để cô ta vào mắt chút nào, trái lại Hồ Đan Phượng học đại học Ngoại ngữ với Lâm Siêu Nhiên học Thanh Hoa mới là kình địch của tớ."
Khu thủ đô chọn ra mười cái tên, cô ta đã học thuộc danh sách, đã nghiên cứu kỹ càng cả.
Các tỉnh khác chọn ra ba người đứng đầu, tất cả có tổng cộng hơn bảy mươi sinh viên tham gia cuộc thi đỉnh cao.
Lần lượt thi viết và thi nói, điểm cả hai phần đều chiếm 50%.
Đoàn người chợt náo loạn một trận: "Lạc Di tới rồi."
.