"Lười như vậy, đáng đời anh không có vợ." Lạc Di đẩy anh ta một cái: "Nhanh đưa người ta đi, nhớ đưa Hàn Á Huy về nhà an toàn đấy."
Dương Nam Ba có chút bất mãn: "Đều là nam, sao không phải là tên đó đưa anh về?" Chỉ vì tên đó thông minh hơn hả?
"Chú công an phải phục vụ vì nhân dân." Lý do này vô cùng vững chắc, Dương Nam Ba muốn không phục cũng không được.
…
Lạc Di thuộc phái hành động, nói là làm liền, còn chạy đến xin lão Mạc cho nghỉ, ban đêm cũng không làm thí nghiệm nữa.
Khi lão Mạc nghe thấy kế hoạch của cô thì ngẩn người, cô như này đúng là đang muốn lên trời nha.
Bộ não của cô học trò cuối cùng này của ông ấy quả là quá phát triển, động một chút là nảy ra ý tưởng mới.
"Em cảm thấy em có thể thành công sao?"
Lạc Di tràn đầy tự tin: "Dĩ nhiên ạ."
Lão Mạc im lặng một lúc lâu, ông ấy sớm nên biết rằng cô không phải người tầm thường, đã định sẵn là sẽ không đi theo con đường bình thường.
Nhưng, không thể phủ nhận, ông ấy cũng động lòng.
Ông ấy khẽ thở dài một hơi: "Vậy em cần thầy làm gì?"
Hai mắt Lạc Di sáng lên, cô lập tức đưa ra yêu cầu: "Em muốn xin đủ các tựa sách chuyên môn về máy tính, càng nhiều càng tốt, em cũng cần một vài dữ liệu chuyên nghiệp nữa, cái này em không tự lấy được, còn nữa, em còn cần một chỗ thật là yên tĩnh, do mỗi tối em đều cần chỗ để yên lặng nán mấy tiếng ạ."
Cô vừa há mồm đã nói huỵch toẹt, có khó khăn thì tìm giáo viên, này là đạo lý hiển nhiên mà.
Lão Mạc xoa giữa hai đầu mày, đúng là một cô nhóc phiền phức: "Không thể chậm trễ chút nào sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-417.html.]
Lạc Di làm gì cũng mưa rền gió cuốn, cực kỳ quyết đoán: "Không thể ạ, một bước chậm ngàn bước chậm theo."
Lão Mạc còn có thể làm gì được? Học trò mình thì mình chỉ có thể cưng chiều thôi.
Ông ấy cho phép cô sử dụng phòng làm việc của mình, đưa chìa khóa cho cô, còn giúp cô chuyển máy tính tới, để tạo điều kiện tiện cho cô nghiên cứu.
Cấp độ bảo mật của phòng làm việc ông ấy rất cao, chứa đầy tài liệu nghiên cứu, chỉ có một mình ông ấy có thể ra vào.
Ông ấy sâu xa bảo cô: "Phía trên đang bàn luận về bài luận văn nhỏ của em đấy, em đừng để chịu thua kém."
Lạc Di chớp mắt, lộ mặt ngốc ngốc dễ thương: "Vâng, em sẽ cố gắng chuẩn bị một phần quà hiến lễ Quốc khánh ạ."
Nói vậy nghĩa là trước ngày một tháng mười năm sau cô phải giải quyết xong chuyện này, cô đã tự đặt một mục tiêu mới cho chính mình.
"Chỉ là, thầy có thể phê duyệt cho em ít tiền thưởng nghiên cứu được không ạ? Em nghèo quá."
Tài liệu cần thiết rắt đắt, dù có tính tự làm thì trong túi vẫn phải có tiền.
Khóe miệng lão Mạc giật nhẹ: "Được rồi, em cứ treo cái thí nghiệm này dưới danh nghĩa của thầy, thầy sẽ phân bổ tiền thưởng cho em. Cơ mà, vẫn phải nói trước, đừng có tiêu xài tùy tiện đấy, khoản nào cũng sẽ phải nộp xét duyệt."
Lạc Di vui sướng đồng ý, có một giáo viên tốt như vậy đúng là quá tuyệt vời, cần gì thì cứ việc duỗi tay, cô chẳng cần quan tâm chi cả.
Dĩ nhiên, cô cũng tin tưởng, lão Mạc ủng hộ cô như vậy hẳn cũng do nhận được ám chỉ từ phía trên.
Xem cô có bản lãnh này thật không, hay chỉ là một cô nhóc lừa gạt biết mỗi ba hoa chích chòe mà thôi.
Nếu có thể làm ra thành tựu, vậy nhất định bài luận văn kia của cô sẽ được xem trọng, sau này lại có ý tưởng gì thì không cần cô tất bật thu xếp mọi thứ nữa, tự khắc sẽ tìm được nguồn hỗ trợ.
.